View Single Post
  #30  
Cũ 06-06-2013, 15:00
danngoc danngoc is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 1,121
Cảm ơn: 99
Được cảm ơn 1,021 lần trong 430 bài đăng
Default

Claude xem trách nhiệm của mình trong việc dạy dỗ tôi là đã hoàn thành. Jo lại ra mặt khi tôi đến lần tới, và nhẹ nhàng mời tôi đến làm khách cho đến khi tôi hút được cho đúng cách. Bà ở lại thêm với tôi một lần nữa và hút liên tục, những đám khói xanh xanh bốc mù mịt xung quanh. Chúng tôi trò chuyện với nhau như bạn vong niên. Bà kể cho tôi là mình đã nghiện thuốc phiện gần hai mươi năm nay, và mỗi ngày để có thể cảm thấy thoải mái và tỉnh táo bà phải hút ba mươi điếu. Những lời bà nói đáng lẽ phải khiến tôi cảnh giác, nhưng tôi hãy còn quá trẻ.

Chiều hôm đó thành công lại một lần nữa vuột khỏi tay tôi. Có lẽ tôi đã ở lại quá lâu và cố gắng quá sức. Trong đêm thanh vắng tôi lảo đảo quay về doanh trại, đầu óc choáng váng còn ruột gan thì lộn nhào. Tôi tự hỏi tại sao mình lại làm như vậy. Liệu có đáng như thế không? Nhưng đến sáng hôm sau, khi đã hoàn toàn hồi phục, tôi tự nhủ rằng chuyện nó phải như vậy.

Đến cuối tuần tôi được chuyển lên Tông và suốt vài tháng liền không thể quay lại Hà Nội. Chỉ còn đủ thời gian cho thêm một lần nữa tới hít fumerie mà thôi. Lần này tôi đã bớt lóng ngóng hơn và rất quyết tâm, và trong bầu không khí mù mịt khói của ổ thuốc phiện quy trình kéo hơi và ho, phun khói phì phì rồi hồi trở lại mà giờ đã thành quen thuộc, cuối cùng cũng đã suôn sẻ.

Đến lần thử thứ hai của tôi thì khá bất ngờ, mọi thứ đã trót lọt. Tôi phun ra những vòng khói tròn và bi thuốc phiện nhè nhẹ sủi bong bóng cho tới khi tan mất hẳn. Dần dần một cảm giác an bình và hoàn toàn hạnh phúc trùm lên tôi như một làn khói thơm êm dịu. Khắp người tôi dãn ra trong trạng thái hoàn toàn mãn nguyện và phòng hút hóa thành cái tổ kén ấm cúng, một chốn trú tránh khỏi phần còn lại của thế giới. Không có những ảo giác, không có sự soi rọi, chỉ là một sự yên bình hơi thoát tục và đầu óc thư thả.

Đó là trọn vẹn những gì mà tôi đã hy vọng sẽ xảy ra.

Khi trời tảng sáng, tôi nói cám ơn Jo vì sự mến khách và kiên nhẫn, và vì đã giúp tôi cuối cùng đạt được mục đích của mình.

“Trong cuộc đời anh cần nhắm tới cao hơn thay vì là chuyện hút thuốc phiện”, bà khẽ đáp. “Tôi chúc anh may mắn trong khóa huấn luyện và anh phải quay lại đây gặp tôi khi đã thành sĩ quan. Tại nhà tôi anh sẽ luôn luôn được đón chào”. Bà ta mỉm cười, một nụ cười ấm áp, bí ẩn.
Trả lời kèm theo trích dẫn