View Single Post
  #31  
Cũ 06-06-2013, 14:59
danngoc danngoc is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 1,121
Cảm ơn: 99
Được cảm ơn 1,021 lần trong 430 bài đăng
Default

Chỉ dẫn chúng tôi tháo giày, Jo chìa hai bộ áo sa-tanh vạt dài để mặc hút cho chúng tôi. Có lẽ ta phải cởi sẵn quần áo từ trước, bởi bộ áo dài này là phụ tùng để đạt tới trạng thái nội tâm và tinh thần cần thiết. Lần thứ hai trong buổi chiều hôm ấy tôi mình trần không mặc quần dài và sơ-mi. Trong bộ áo đen viền đỏ, tôi leo lên cái đệm thêu rất đẹp trải trên vạt giường gỗ cứng và ngả đầu xuống chiếc gối tựa bằng da khá bất tiện.

Người phụ nữ lớn tuổi tên là Hồng hồi nãy đón chúng tôi ở cửa trước bây giờ đem đến một cái khay rồi ngồi nửa xếp bằng xuống sàn nhà, một chân gấp lại đỡ dưới thân, chân kia làm trụ giữ thăng bằng. Bà ta châm ngọn đèn dầu, ánh sáng bập bùng nhảy múa trên nét mặt bà và chiếu xuống những gì dưới khay. Tôi dõi nhìn xuống ba dọc tẩu thuốc phiện chạm bạc, mỗi cái dài hơn năm tấc với chiếc bầu sứ nhỏ nằm ở một phần ba chiều dài thân tẩu. Một lọ bằng tre quang sơn dầu, vẽ trang trí rất đẹp, trông như bình mực, bên trong đựng thuốc phiện lỏng cô đặc, cắm một cái kim dài có tay cầm bằng ngà voi. Với những ngón tay thành thạo người đàn bà bắt đầu ngoáy cái kim, ngào trộn một ít nhựa thuốc phiện bên ngọn lửa đèn dầu, vê quện nhúng vào thuốc phiện lỏng cho tới khi quả bóng rít xèo xèo ấy đạt được kích thước cần thiết. Rồi với một lần trộn cuối cùng bà ta khéo léo ấn cục thuốc phiện vào cái lỗ nhỏ trên bầu tẩu, ép nó thành một viên nhỏ và đưa cái tẩu cho Jo để dùng. Tôi chăm chú theo dõi cách Maîtresse de la Maison cầm cái tẩu nghiêng nghiêng trên ngọn lửa đèn dầu. Viên thuốc chầm chậm sủi tăm và bà rít nhanh đôi hơi rất ngọn rồi thở ra, dài và sâu cho đến khi thuốc cháy hết. Mọi chuyện xem chừng không thể đơn giản hơn được nữa.

Người phụ nữ An Nam lớn tuổi làm một ống tẩu khác rồi, sau khi nhẹ kê đầu tẩu vào vị trí gần ngọn lửa, bà đưa nó cho tôi. Tôi thận trọng hút hơi đầu tiên từ cái dọc bằng ngà. Vị thuốc hăng xè lưỡi và khi tôi thử rít hơi thứ hai thì người tôi bất thần ngửa ra. Làn khói nóng sộc vào cổ và họng tôi. Viên thuốc phiện nhỏ bắt lửa và tôi bật ho sặc sụa, há mồm hớp hớp không khí. Trong tình trạng lả cả người tôi lờ mờ nhận ra giọng cười hô hố của Claude và tiếng gạt đi của Jo, bà nhắc tôi rằng chính khoảng ngưng giữa hai hơi rít thuốc đã khiến viên thuốc phiện bắt lửa, rằng tôi không nên ngưng rít lâu quá một giây.

Hồng kiên nhẫn châm chỗ còn lại trên tẩu với thuốc mới và tôi thử làm lần nữa, nhưng lại ho nghẹn và vẫn không thể kéo được cái hơi dài ấy. Tôi cảm thấy chút an ủi khi thấy Claude hút cũng chẳng khá hơn gì, được cổ vũ bởi sự thất bại của anh ta tôi bèn quyết tâm hơn. Nhưng sau một vòng cố gắng chả ra làm sao cả hai chúng tôi đều chào thua – chúng tôi bại trận không còn manh giáp.

Jo mỉm cười nhũn nhặn và vỗ tay gọi Hồng bưng đến khay trà Tàu. Thứ chất lỏng xanh xanh thơm ngát được rót xuống những cái chén sứ xinh xinh, chứa lượng quá khiêm tốn không đủ xoa dịu hai cái cổ họng rát cháy của chúng tôi. Tôi uống cạn mấy chén liền, nuốt luôn bã trà nổi trên mặt chén.

Ngoài trời, cái nóng oi bức buổi chiều không làm đầu tôi tỉnh được thêm và cả Claude cũng im lặng chẳng nói chẳng rằng. Cứ tưởng sẽ nghe tiếng cười hô hố khi tôi gập mình nôn ọe, vậy mà khi quay nhìn lại tôi thấy anh ta đang lảo đảo và rồi, như thể muốn tỏ ra đồng cảm, anh cũng thật lòng nôn tuột xuống thảm cỏ ẩm ướt.

Tôi nán lại thêm với cô Nguyệt ân cần, nhưng ngoài lý do túi tiền có hạn thì suy nghĩ ăn bánh trả tiền không làm tôi thấy thú vị. Tôi đã biết được rằng mình hoàn toàn ổn và và thử thách đã được vượt qua. Tuy nhiên, vụ hút thuốc phiện lại là một kinh nghiệm đáng buồn. Có một điều gì đó thuộc về thế giới bí ẩn đang chờ được khám phá và tôi quyết định sẽ phải thử lại lần nữa. Tuy nhiên, lần sau tôi sẽ tự đi một mình.
Trả lời kèm theo trích dẫn