Một lần nữa cảm ơn Nina.
Mình thực sự ngạc nhiên và hơi bất ngờ khi biết bạn còn trẻ như vậy. Thực đúng là tuổi trẻ tài cao! Vì theo suy nghĩ nông cạn của mình, một người am hiểu tiếng Nga và có những bài viết chuyên môn sắc xảo trong lĩnh vực này thì phải tầm trung tuổi là hợp lý.
Song thực sự là đáng mừng là vẫn còn những người trẻ tuổi đầy nhiệt huyết và tình yêu đối với đất nước Nga như bạn.
Nhân bạn nói về bộ phim "Nhà tập thể cho người độc thân", mặc dù ko phải là nhà phê bình điện ảnh, mình xin bạo gan có vài lời chia sẻ cảm nghĩ về bộ phim như thế này:
Đây là câu chuyện về một khu nhà tập thể của chị em công nhân nhà máy trong thời kỳ nước Nga Xô Viết. Do điều kiện công tác, những chị em này khó có thể tìm hiểu và tìm kiếm hạnh phúc riêng tư. Nhân vật chính của bộ phim là một phụ nữ trung tuổi, đôn hậu, một thành viên của nhà tập thể. Qua thư từ (hồi đó điện thoại di động và internet vẫn chưa ra đời), chị đã tìm cách mai mối, tác thành hạnh phúc cho các chị em. Từ đó xảy ra những tình huống hài hước, cười ra nước mắt: bên cạnh những cặp đôi hạnh phúc thì có những trường hợp cô gái bị chồng trả lại vì ko biết nội trợ, có cô gái bị hắt hủi phải một mình ôm con quay về ký túc xá, có anh chàng đến tìm hiểu 1 cô gái lại nảy sinh tình cảm với bà mối v.v.
Bài hát này cất lên trong buổi chiều sau giờ đi làm. Một đám các cô gái cô đơn, người thì bị hắt hủi phải quay về, người thì cô đơn ngồi đó trông đợi có người đến tìm hiểu. Phim kết thúc có hậu, giống như mọi bộ phim điện ảnh cũ thời Liên Xô.
Hehe, hồi đó mình xem mà tức mấy tay đàn ông kia lắm. Toàn các cô công nhân xinh thế mà đối xử với họ chẳng ra gì. Lại tưởng tượng là nếu mà có điều kiện thì mình yêu hết tất cả các cô ấy luôn một thể.
Phim này cũ lắm rồi, chắc không thể hấp dẫn các bạn trẻ. Đây là một trong các đường link bộ phim, nếu bạn nào có thời gian rảnh thì thử tìm hiểu xem cuộc sống bao cấp của Liên Xô hồi đó thế nào nhé.
http://kinopod.ru/video.html?id=7552
À, còn về bản dịch của bạn mình thấy rất ổn. Tuy nhiên, mình cảm giác như bài dịch bám sát nội dung gốc một cách thái quá, sát nghĩa đến 99%, nên có cảm tưởng là hơi bị gò bó.
Mình rất thích quan điểm của một dịch giả (mình quên mất tên rồi, nếu biết thì nhắc mình với): "dịch thơ là một hoạt động sáng tạo lần thứ hai".
Với quan điểm ấy thì với mình, thể hiện được 80% nội dung bài thơ là đã mãn nguyện lắm rồi, cái mà mình quan tâm nhất là cố gắng diễn đạt sao cho nó thơ nhất, có hồn nhất có thể (nghe chém gió quá nhỉ

).
Còn về quan điểm của bạn về cách dùng từ, cái từ "деньки" mà bạn bảo là suồng xã ấy, mình lại nghĩ nó đầy chất thơ đấy chứ.
Không biết có đúng không, nhưng hình như trong tiếng Nga có cách thể hiện làm mềm ngôn từ, cho nó gần gũi và trìu mến hơn, chẳng hạn: "дом"- "домик", "машина"-"машинкa", "мама"- "мамочка", "день"- "деньки" v.v.
Mình ko phải là chuyên gia ngôn ngữ, nên ko dám múa rìu qua mắt thợ. Thế nhưng chẳng may nếu có ngày lỡ miệng gọi bạn là "Ниночка" thì mong bạn hiểu đó chỉ là một biểu hiện quí mến thôi, chứ không có ý suồng xã hay gì khác nhé.
Mình rất mong sớm nhận được lời góp ý của bạn.
Thân chào!