Trích:
|
Conghedoinghieng viết
Cảm ơn Nina rất nhiều. Bài thơ mà Nina dịch rất hay. Có thể coi đó là một định nghĩa khá hoàn hảo về tình yêu. Nó làm mình nhớ đến câu nói của Balzac, đại ý là tình yêu và trò chơi của con trẻ có những điểm giống nhau: trong đó có cả nụ cười và những giọt nước mắt, có sự say mê và lòng can đảm, nhưng không có chỗ cho sự hối hận bao giờ. Yêu có nghĩa là không bao giờ nói lời hối tiếc.
|
Xin được bổ sung thêm một số bài thơ khác của Gamzatov.
THI CA
Có công việc làm, hẳn có lúc ngừng tay
Có cuộc hành trình, phải có mươi phút nghỉ
Thơ vừa là nghỉ ngơi, vừa là việc đầy lao lực
Thơ vừa chỗ dừng chân, vừa là cuộc hành trình.
Thơ như bài hát ru ngây ngất đầu giường thơ bé
Như mơ ước mùa xuân, như khát vọng chiến công
Tôi yêu thơ và thơ liền hiển hiện,
Thơ đã sinh ra, tình yêu cũng đến cùng.
Khi tôi nhỏ, thơ giống như bà mẹ
Tôi lớn lên, thơ lại giống người yêu,
Chăm sóc tuối già, thơ sẽ là con gái
Lúc từ giã cõi đời; kỷ niệm hóa thơ lưu.
Có lúc thơ như trái núi cao không thể tới,
Có lúc thành cánh chim sà đậu xuống lòng tay.
Thơ như đôi cánh nâng tôi bay
Thơ là vũ khí trong trận đánh
Là tất cả, thơ ơi, chỉ trừ không chịu là yên tĩnh!
Tôi nguyện suốt đời trung thực sống cho thơ…
Là công việc tận cùng? Là rãnh rỗi bắt đầu?
Là cuộc hành trình ư? Hay chỉ là chỗ nghỉ?
Tôi chỉ biết với tôi, thơ vẫn là hai vế:
Rãnh rỗi và việc làm; chỗ nghỉ với hành trình…
(Trích từ "Ðaghextan của tôi", quyển 1, NXB Cầu Vồng, Matxcơva, 1984, tr.149; Bằng Việt dịch)
Cô bé và cơn mưa
Cô bé đợi chờ cơn mưa
Một ngày thứ năm và một người sẽ đến
Người đó đến không ? Tôi chẳng biết
Chỉ biết rằng cô bé cười vui để rồi khóc trong đêm
Cô bé ngồi phía lan can
Một quán cà phê nhỏ
Tôi vẫn thường ngồi đó
Nhìn cô bé cười để dấu đi những giọt nước mắt tuôn rơi
Cô bé ơi, cô đừng khóc nhé
Cứ cười đi để góc nhỏ vẫn đầy hoa
Hãy dấu đi đừng cho ai biết nhé
Cho dù người đó vẫn mãi xa ...
Tình Yêu
I
Trên trái đất đường đi không kể xiết
Ðường dài lâu, gian khổ cũng rất nhiều.
Nhưng anh hiểu: khó và dài hơn hết
Là con đường ta vẫn gọi tình yêu.
ừ thì biết là đường tình không ngắn,
Nhưng không ai thiếu nó sống yên lành.
ừ thì biết là khó khăn vô tận,
Nhưng lại đầy cám dỗ, cuốn lòng anh.
Anh cứ nghĩ rằng anh, thật lạ,
Chỉ trẻ khi đi trên vĩnh cửu đường này.
Anh từng vấp, đã, đang và sẽ ngã,
Nhưng ngã rồi lại dậy, bước đi ngay.
Và anh chắc không bao giờ lạc lối,
Vì phía trước là em, là tay em vẫy gọi.
II
Có thể nói tình yêu là trường học,
Nơi không phải ai muốn học, cứ vào,
Nơi thầy giáo là nụ cười, tiếng khóc,
Bắt học trò làm việc khắt khe sao !
Tôi đã học nhiều sách hay và hiếm,
Học càng lâu, càng thấy rõ một điều:
Khó có thể thành công nhờ kinh nghiệm.
Của những người thất bại với tình yêu.
Tôi cố học nhưng không vào, trầy trật,
Thường rất đau, thi trượt, nợ bài,
Thường phạm những sai lầm nghiêm trọng
nhất,
Lý luận, thực hành không sắc sảo, thường
sai...
Thành ra tôi hầu như không tiến bộ
Dù đã học suốt đời trong nhà trường đó.