View Single Post
  #1049  
Cũ 11-05-2013, 00:52
zaihanoi zaihanoi is offline
Bánh bliny nóng - Горячие блины
 
Tham gia: Mar 2013
Bài viết: 46
Cảm ơn: 38
Được cảm ơn 5 lần trong 5 bài đăng
Default

Phần tiếng Việt
Bữa tiệc trong nhà vệ sinh.
Tác giả: Chu Hải Lượng
Chị là Oshin – người giúp việc nhà cho một ông chủ ngoại ngũ tuần, rất giàu có. Đêm xuống, xong việc, vội vàng về với đứa con trai nhỏ 5 tuổi suốt ngày ngóng đợi trong căn nhà tồi tàn.
Hôm ấỵ (тот день) , chủ nhà có lễ lớn, mời rất nhiều bạn bè quan khách đến dự tiệc đêm. Ông chủ bảo: Hôm nay (сегодня) việc nhiều, chị có thể về muộn hơn không? Thưa được ạ, có điều đứa con trai nhỏ quá, ở nhà tối một mình lâu sẽ sợ hãi. Ông chủ ân cần: Vậy chị hãy mang cháu đến cùng nhé.
Chị mang theo con trai đến. Đi đường nói với nó rằng: Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ! Vả lại, chị cũng không muốn cho trí tuệ non nớt của nó phải sớm hiểu sự khác biệt giữa người giàu kẻ nghèo. Chị âm thầm mua 2 chiếc xúc xích.
Khách khứa đến mỗi lúc mỗi đông. Ai cũng lịch sự. Ngôi nhà rộng và tráng lệ… Nhiều người tham quan, đi lại, trò chuyện. Chị rất bận không thường xuyên để mắt được đến đứa con nhếch nhác của mình. Chị sợ hình ảnh nó làm hỏng buổi lễ của mọi người. Cuối cùng chị cũng tìm ra được cách: đưa nó vào ngồi trong phòng vệ sinh của chủ… đó có vẻ như là nơi yên tĩnh và không ai dùng tới trong buổi tiệc đêm nay.
Đặt 2 miếng xúc xích vừa mua để vào chiếc đĩa sứ, chị cố lấy giọng vui vẻ nói với con: Đây là phòng dành riêng cho con đấy, nào tiệc đêm bắt đầu! Chị dặn con cứ ngồi yên trong đó đợi chị đón về. Thằng bé nhìn “căn phòng dành cho nó” thật sạch sẽ thơm tho, đẹp đẽ quá mức mà chưa từng được biết. Nó thích thú vô cùng, ngồi xuống sàn, bắt đầu ăn xúc xích được đặt trên bàn đá có gương, và âm ư hát… tự mừng cho mình.
Tiệc đêm bắt đầu. Người chủ nhà nhớ đến con trai chị, gặp chị đang trong bếp hỏi. Chị trả lời ấp úng: Không biết nó đã chạy đi đằng nào. Ông chủ nhìn chị làm thuê như có vẻ giấu diếm khó nói. Ông lặng lẽ đi tìm. Qua phòng vệ sinh thấy tiếng trẻ con hát vọng ra, ông mở cửa, ngây người: Cháu nấp ở đây làm gì? Cháu biết đây là chỗ nào không? Thằng bé hồ hởi: "Đây là phòng ông chủ nhà dành riêng cho cháu dự tiệc đêm, mẹ cháu bảo thế, nhưng cháu muốn có ai cùng với cháu ngồi đây cùng ăn cơ".
Ông chủ nhà thấy sống mũi mình cay xè, cố kìm nước mắt chảy ra, ông đã rõ tất cả, nhẹ nhàng ngồi xuống nói ấm áp: "Con hãy đợi ta nhé". Rồi ông quay lại bàn tiệc nói với mọi người hãy tự nhiên vui vẻ, còn ông sẽ bận tiếp một người khách đặc biệt của buổi tối hôm nay. Ông để một chút thức ăn trên cái đĩa to, và mang xuống phòng vệ sinh. Ông gõ cửa phòng lịch sự. Thằng bé mở cửa. Ông bước vào: "Nào chúng ta cùng ăn tiệc trong căn phòng tuyệt vời này nhé".
Thằng bé vui sướng lắm. Hai người ngồi xuống sàn vừa ăn ngon lành vừa chuyện trò rả rích, lại còn cùng nhau nghêu ngao hát nữa chứ. Mọi người cũng đã biết. Liên tục có khách đến ân cần gõ cửa phòng vệ sinh, chào hỏi hai người rất lịch sự và chúc họ ngon miệng, thậm chí nhiều người cùng ngồi xuống sàn hát những bài hát vui của trẻ nhỏ. Tất cả đều thật chân thành, ấm áp.
Nhiều năm tháng qua đi, cậu bé đã rất thành đạt, trở nên giàu có, vươn lên tầng lớp thượng lưu trong xã hội, nhưng không bao giờ quên giúp đỡ những người nghèo khó chăm chỉ. Một điều quan trọng đã hình thành trong nhân cách của anh: Ông chủ nhà năm xưa đã vô cùng nhân ái và cẩn trọng bảo vệ tình cảm và sự tự tôn của một đứa bé 5 tuổi như thế nào.
Hết
Còn đây là phần dịch tiếng Nga:
Вечеринка в туалете
Она – ошин - служанка в богатой семье. Поздно вечером, после работы она сразу уходит домой к своему пятилетнему сыну, малыш целый день с нетерпением ждет ее в убогом домике. Однажды хозяин сказал ей, что сегодня большой праздник, он устроит вечеринку, пригласит много народу, и спросил: не может ли она уехать домой попозже. Ошин ответила: «Уважаемый сэр, я не против, но есть одна проблема – мой сын: он еще очень маленький и боится оставаться долго один дома. Босс ласково ответил: «Хорошо, тогда приведите его сюда».
Вечером она ведёт сына туда. По пути она говорит, что мама ведёт сына на вечеринку. Малышу не терпится. Он не знает, что его мама работает ошином. И как он мог это знать?! Тем более, что она не хочет, чтобы его детский разум рано стал понимать различия между богатыми и бедными. Втайне она покупает ему 2 сосиски. Гостей становится всё больше и больше. Все они нарядные. Дом большой и роскошный. Гости ходят по дому, восхищаются им, разговаривают друг с другом. Ошин постоянно занята, нечасто может смотреть за неряшливым малышом. Она боится, что его появление нарушит их вечеринку. Наконец, она находит решение: она приведет малыша в туалет босса, там, кажется, очень тихо и никто не зайдёт в течение вечеринки. Она кладёт 2 сосиски на тарелку и старается сказать весёлым голосом: «Это комната только для тебя, давай начинай вечеринку». Она напутствует малышу, чтобы он сидел тихо до тех пор, пока она не заберёт его». Малыш осматривает комнату, которая принадлежит только ему. Как здесь приятно пахнет, какая чистая комната! Он первый раз в такой комнате. Малыш начинает есть сосиски и напевает…
Вечеринка уже началась. Вдруг хозяин вспомнил про малыша. Он увидел ошина на кухне и спросил: где твой сын? Она замялась и ответила: не знаю, куда-то ушёл. Но хозяин заметил, что она что-то скрывает. Он тихо начал искать. Когда он проходил мимо туалета, он услышал, что кто-то поет. Хозяин открыл дверь и остолбенел: «Зачем ты здесь прячешься, ты знаешь где ты сидишь?» Малыш радостно ответил: «Эту комнату хозяин забронировал для меня! Так сказала мама. Но я хочу, чтобы кто-то сидел со мной и ел »
Мужчина едва сдержал слезы. Он все понял. Он тихонько подсел к малышу и сказал: «Подожди меня». Босс вернулся на вечеринку, сказал всем гостям, чтобы они угощались в своё удовольствие, что он будет обслуживать особенного гостя. Он положил на большую тарелку много еды и понёс вниз малышу. Он вежливо постучался, малыш открыл дверь, гость прошёл в комнату и сказал: «Давай вместе поедим в этой прекрасной комнате». Малыш был счастлив! Они сидели на полу с удовольствием ели и иногда громко пели. Все гости уже знали об этом, то и дело стучались в дверь, вежливо здоровались, некоторые заходили и желали им приятного аппетита, даже садились к ним на пол и пели детские песни.
Прошло много лет, малыш уже стал взрослым и богатым. Он поднялся в высшие слои общества, но никогда не забывал помогать бедным в трудные минуты. Одна очень важная вещь сыграла огромную роль в его личности : когда-то давным-давно очень-очень добрый босс бережно защитил чувства и достоинство пятилетнего малыша.
Trả lời kèm theo trích dẫn