Ðề tài: Tình Yêu
View Single Post
  #257  
Cũ 17-04-2013, 18:36
Mien trung Mien trung is offline
Cá Vobla - Вобла сушеная
 
Tham gia: Mar 2011
Đến từ: Đà Nẵng
Bài viết: 292
Cảm ơn: 278
Được cảm ơn 598 lần trong 230 bài đăng
Default

Người phương Tây nói nhiều khi chỉ một cái hôn có khi làm thay đổi cả một quan hệ, có lẽ đúng trong chuyện tôi với nàng. Tối hôm ấy, tôi rủ nàng đi xem chương trình nhạc Trịnh ở một phòng trà. Có lẽ không khí trang trọng của khán phòng, lời hát tha thiết của ca sĩ đã đánh động những gì sâu kín trong tâm khảm nàng nên khi tôi liếc nhìn nàng, thấy trên má nàng long lanh những giọt nước mắt. Tôi lặng lẽ đặt bàn tay mình lên tay nàng, nhưng nàng khẽ rụt tay lại và im lặng cho đến khi kết thúc buổi biểu diễn. Trời đã khuya, hai chúng tôi lấy xe máy và tôi định đưa nàng về nhà thì cơn mưa đêm ập đến. Chúng tôi vội vàng tấp vào một cửa hàng đã đóng cửa để trú mưa. Mưa mỗi lúc một nặng hạt, những giọt mưa xiên xiên lấp lánh trong ánh điện đường đêm khuya. Đường phố vắng tanh, lâu lâu mới có người xe qua lại, vội vã trong làn mưa, chẳng ai để ý đến chúng tôi. Lâu lâu có những luồng gió mạnh tạt mưa cả vào chỗ chúng tôi đứng. Mái che hẹp quá, tôi xoay người che mưa cho nàng nhưng chẳng ăn thua, cả hai đều ướt. Bộ váy áo của nàng đã thấm ướt và sẫm lại, dán sát vào người khiến nàng ngượng ngùng khoanh tay trước ngực, cánh tay trần của nàng loang loáng nước mưa. Bỗng dưng không hiểu tôi lấy đâu ra sự dũng cảm và cả cái liều mạng của tuổi hai mươi, tôi xoay người ôm lấy nàng. Nàng ướt lạnh và run rẩy trong vòng tay tôi nhưng ngoan ngoãn yên lặng. Tôi siết chặt lấy nàng và trong cơn mưa, cơn mưa của số phận, chúng tôi hôn nhau say đắm. Bất giác trong cái hôn dài tưởng chừng bất tận ấy, tôi cảm thấy vị mặn chát, không biết là nước mắt nàng hay của chính tôi…

xxx

“Cưới vợ thì cưới liền tay”, tôi cũng theo đúng bài dạy ấy của ông bà ta xưa. Cùng hoàn cảnh đã qua một lần đò nên nàng cũng thống nhất với tôi là chỉ làm bữa tiệc ra mắt nội ngoại, bạn bè chứ không rình rang. Tôi không muốn nàng thiệt thòi nên đề nghị vẫn có một lễ ăn hỏi. Tôi chẳng còn bố mẹ, chỉ còn bố mẹ Quỳnh tôi coi như cha mẹ đẻ nên tôi sẽ nhờ ông bà sang gặp bố mẹ nàng. Nàng thoáng nhíu mày nhưng rồi cũng đồng ý. Sau bữa tiệc ra mắt, nàng khóa cửa căn nhà mình lại để chờ con gái đi học bên Sing về ở và xách va ly đến nhà tôi. Từ hôm ấy, tôi không còn là kẻ độc thân nữa.

Nhiều lúc nhớ lại, tôi vẫn thấy ngỡ ngàng vì hạnh phúc đến bất ngờ quá và tôi thầm cám ơn sự tình cờ của số phận đã mang nàng đến với tôi, như một sự bù đắp. Nàng, mảnh vỡ hoàn hảo của tôi! Nàng như một ngọn gió xuân, thổi bừng vào căn nhà vài năm nay vốn ảm đạm một luồng sinh khí mới. Có bàn tay phụ nữ, lại là một phụ nữ nhanh nhẹn, khéo tay và có óc thẩm mĩ như nàng, mọi thứ trong nhà tôi thay đổi hẳn. Gian bếp lâu lắm không thấy mùi thức ăn trở nên ấm cúng. Luống rau thơm, mấy cây hoa trước vườn chỉ ít lâu sau ngày nàng về đã xanh tốt, những bông hoa đã bắt đầu hé nở. Có hôm sáng tôi dậy muộn, bước ra cửa đã thấy nàng lúi húi trong vườn. Thấy tôi, nàng quay lại cười rạng rỡ như tia nắng ban mai. Bất giác, tôi thấy nao lòng bởi Quỳnh ngày xưa hay tranh thủ làm vườn vào lúc sáng sớm và cũng quay lại nhìn tôi cười thay một lời chào buổi sáng như thế.

Rồi một hôm, nàng bảo em muốn anh kể chuyện ngày xưa gặp chị như thế nào. Tôi ngần ngừ, nàng ôm vai tôi, lùa những ngón tay thon vào tóc tôi và nũng nịu: “- Anh kể đi”! Thế là chả hiểu sao tôi lại kể cho nàng nghe về một buổi sáng chủ nhật đầu tiên của tháng Sáu, ngày hội hoa hồng tại Kazanluk- thung lũng hoa hồng ở Bungary, nơi tôi và Quỳnh gặp nhau.

Ngày ấy tôi là sinh viên năm thứ 5 nhưng chưa mảnh tình vắt vai, có nhiêm vụ dẫn các em năm thứ nhất xuống Kazanluk tham quan lễ hội hoa hồng nổi tiếng. Từ sáng sớm, một máy bay trực thăng nhỏ đã bay qua thành phố, phun tinh dầu hoa hồng khắp nơi. Cả không gian như tràn ngập và chìm đắm trong mùi hương. Người dân bản địa mặc trang phục dân tộc nhảy múa, ca hát trên đường phố. Rồi mọi người đổ dồn xuống cánh đồng hoa để hái cho kịp trước khi mặt trời lên cao, để hoa cho trữ lượng tinh dầu cao nhất. Chúng tôi là khách du lịch nhưng cũng ào xuống cánh đồng hoa hồng. Những bông hoa hồng cánh rất to, còn trĩu nặng sương đêm. Chúng tôi hái để tết thành những vòng hoa đeo lên cổ, lên đầu. Quỳnh hồn nhiên như một cô bé trong bộ váy áo hoa, chạy tung tăng trên cánh đồng. Tôi đã kết một vòng hoa hồng rực rỡ nhất để đặt lên mái tóc có đuôi sam dài mượt, để được thấy đôi mắt nâu rợp bóng hàng mi của Quỳnh thẹn thò cụp xuống và nghe thấy trái tim trai trẻ của mình lần đầu tiên loạn nhịp. Bao nhiêu năm rồi, tôi vẫn cảm giác hình như cả người em, cả mái tóc dài và đôi cánh tay em đều đẫm hương hoa hồng. Mùi hương ấy lúc nồng nàn, lúc phảng phất trong suốt những tháng năm chúng tôi chung sống. Có lẽ vì thế nên cả hai đứa con tôi lúc chúng còn nhỏ đều rất thích vùi mặt vào mái tóc của mẹ nó mà hít hít, như thể bị nghiện…

Chẳng hiểu tôi đắm chìm trong kỉ niệm đến bao lâu, chỉ biết lúc tôi ngẩng đầu lên nhìn nàng thì thấy nàng vẫn ôm vai tôi nhưng im lặng, mắt đẫm lệ. Mà nàng khóc cũng thật đẹp, những giọt nước mắt trong như thủy tinh vương trên khóe mắt khiến tôi nao lòng. Tôi bối rối và thực sự hoang mang, chỉ biết hình như tôi đã phạm một sai lầm gì đó khiến nàng buồn. Có phải chăng, tôi đang mang trên vai một cây thánh giá vô hình- quá khứ sâu nặng, bây giờ nó đã trở nên quá sức đối với tôi và vô tình, tôi đang san sẻ, trút gánh nặng ấy sang cho người khác…

xxx

Mọi người vẫn trêu là chúng tôi bây giờ như hai vợ chồng son, thật đúng. Chúng tôi quấn quýt nhau như hình với bóng, buổi trưa cũng hay hẹn nhau đi ăn trưa, như ngày còn là bạn. Buổi tối, dù bận mấy thì nàng vẫn nấu ăn ở nhà. Nhiều khi tôi cũng tự tay nấu vì ngày xưa tôi nấu ăn cũng không tồi. Chúng tôi vừa ăn cơm vừa nói đủ thứ chuyện. Ở nhà, nàng và tôi đều phải làm việc trên máy tính, nhưng từ ngày có nàng, tôi không còn cảnh “cô đơn trên mạng” nữa, bởi nàng cũng ôm laptop ngồi ngay bên cạnh, thỉnh thoảng lại quay sang ngó vào màn hình của tôi để cùng nhau đọc một bài nào đó. Tôi có thêm một trợ lý đắc lực, nhất là những vấn đề về tài chính, ngân hàng thuộc chuyên môn của nàng. Lâu lâu xả stress, nàng còn kiếm mấy mẩu chuyện cười, gửi cho tôi link của vài bài viết khá hài hước trên mạng, cả hai cùng đọc rồi cười phá lên như trẻ con. Khi đêm đã muộn, nàng tắt laptop và chui vào chăn nằm khoanh như một con mèo rồi gối đầu lên cánh tay tôi, y hệt Quỳnh ngày xưa. Cả động tác của nàng ngượng ngùng với tay ra tắt cái đèn ngủ cũng làm tôi chợt nhớ đến Quỳnh. Bất giác, tôi cảm thấy mình có gì đó không phải với nàng, vì đến với nàng không trọn vẹn cả trong ý nghĩ, mà nàng làm gì có lỗi. Tôi choàng tay ôm lấy thân hình ấm sực của nàng và thấy mình đắm chìm trong một giấc mơ hạnh phúc. Trong giấc mơ, tôi đang đuổi theo một cô gái có đuôi sam vắt vẻo, cô ấy vừa chạy vừa quay lại giơ tay vẫy tôi. Chạy mãi mệt quá, tôi kêu lên:- Chờ anh với, Quỳnh, Quỳnh ơi!

Giật mình, tôi tỉnh giấc và thấy mồ hôi đầy người như vừa chạy qua một quãng đường dài. Quờ tay sang bên cạnh, không thấy nàng, tôi chợt lo lắng. Tìm mãi, hóa ra nàng đang đứng bên cửa sổ phòng khách. Mùi nhang phảng phất trong đêm khuya. Nàng như bất động trong bóng tối, trên người phong phanh cái áo ngủ, cô đơn, bé nhỏ. Tôi đến bên nàng, ôm lấy vai nàng và bất giác, nàng gục đầu xuống vai tôi, nàng khóc. “- Cho anh xin lỗi…”. “Không, anh không có lỗi gì cả”. Im lặng một lúc lâu rồi nàng ngẩng lên, giọng nàng khan đi: “- Hay là chúng ta có một đứa con”? Tôi khẽ lắc đầu, bởi tôi không muốn nàng khổ vào tuổi này. Nàng cũng không nói gì thêm, có lẽ vì nàng cũng đã biết trước câu trả lời.

Mấy hôm sau, nàng sắp xếp, trang trí lại căn nhà. Bố mẹ Quỳnh sang nhà chơi, bảo nên đưa bàn thờ Quỳnh lên tầng áp mái, vì đã quá 3 năm rồi. Phòng khách vì thế trở nên rộng hơn. Nàng gọi thợ dán giấy tường và thay rèm cho tất cả các phòng, khiến ngôi nhà trở nên ấm cúng và như mới hẳn ra. Phòng ngủ cũng được nàng thay đổi, sửa sang lại. Tranh thủ còn ít ngày phép năm, tôi và nàng qua Sing thăm con gái nàng đang học bên đó rồi đi du lịch Campuchia, tham quan kỳ quan thế giới Angko. Chương trình thì dày đặc, mệt nhưng nàng rất vui, có lúc nàng cười khanh khách, hồn nhiên như một cô bé. Về nhà, cả tôi và nàng đều cháy nắng, người nọ nhìn người kia rồi cười phá lên.

Tôi như bị cuốn theo nhịp sống của nàng, ai cũng bảo hồi này trông tôi hoạt bát, trẻ trung hơn tuổi 53 của mình. Lại nói chuyện tuổi, nàng bảo tôi là năm nay anh phải cẩn thận, vì năm nay là năm “xung” như các cụ nói “Bốn chín chưa qua, năm ba đã tới”. Nhờ nàng, một ngày của tôi, những mối quan hệ của tôi với bên ngoài không còn đơn điệu và nhàm tẻ như trước nữa. Bản tính tôi vốn trầm lặng, nhưng vì yêu nàng, muốn nàng vui nên tôi cũng đang cố thay đổi mình. Cuối tuần, chúng tôi luôn bận rộn vì gặp gỡ bạn bè, đi dã ngoại, chơi thể thao, tham gia từ thiện…thỉnh thoảng mới thực sự nghỉ ngơi, nằm nhà đọc sách, lên mạng. Facebook của nàng thì tràn ngập ảnh tôi và nàng, kèm theo những status vui nhộn để rồi đám bạn Facebook của nàng nhào vào bình luận tếu. Có lần, tôi nửa đùa nửa thật bảo nàng: “- Này, em khoe anh hơi nhiều đấy nhé!” “- Ngố ạ, tốt khoe, xấu che! Em có hẳn một ông xã cho mình, sao lại không khoe nhỉ!” Nói rồi nàng mỉm cười, đôi mắt long lanh, nàng ôm lấy cổ tôi và thì thào: “Em đã tìm anh từ lâu lắm rồi, anh biết không?” Tôi biết nàng đã cố gắng rất nhiều để cho tôi vui và tôi cảm thấy mình thật hạnh phúc khi có một người vợ như nàng. Với bản năng đàn ông luôn muốn che chở và bù đắp, tôi chăm sóc và chiều theo những sở thích của nàng một cách rất tự nguyện và cả tự hào. Nhưng trong thẳm sâu, giữa những lúc đang thật vui, thật bận rộn ấy, bỗng tôi thoáng giật mình, thấy lòng mình như chùng lại và tự dưng có mặc cảm của người có lỗi. Tôi biết mình rất mâu thuẫn, vừa mong được ai đó làm dịu được nỗi đau, nhưng lúc vết thương lành sẹo thì tôi lại day dứt, tự trách mình là kẻ mau quên, là kẻ vô tình. Có những đêm tỉnh giấc, tôi không thể nào ngủ lại được vì cứ nghĩ miên man. Đâu đó là ánh mắt Quỳnh xa xôi. Sợ trở mình nhiều lần thì nàng không ngủ được, tôi cố nằm yên. Nhưng tôi biết không thể giấu được những ý nghĩ ấy với một người nhạy cảm như nàng. Có đêm tôi thấy nàng lại ra đứng bên cửa sổ một mình, rồi mở laptop lên mạng đến gần sáng. Nàng gầy rộc hẳn đi, đôi mắt to nay lại càng sâu, thâm quầng. Nàng ít nói hẳn. Tôi hoang mang không biết mình phải làm gì nữa. Tôi linh cảm có lẽ nàng cần điều gì đó nhiều hơn là sự chăm sóc và những lời an ủi. Tôi dằn vặt vì thấy mình như một con nhện giãy giụa giữa bùng nhùng quá khứ và hiện tại, càng giãy lại càng bị tấm lưới vô hình ấy siết lại. Dường như tôi có lỗi với cả hai người phụ nữ mà tôi yêu và bỗng chốc thấy mọi điều mong manh quá, cả cái hạnh phúc mà tôi đang có trong tay sau những mỏi mòn chờ đợi, tìm kiếm, chẳng biết ngày mai rồi sẽ ra sao.


Tôi trở về sau chuyến đi công tác miền Tây ba ngày để làm một dự án mua bán và sáp nhập doanh nghiệp. Ba ngày với tôi thật dài, vì từ khi cưới nàng, đây là lần đầu tiên tôi xa nàng lâu thế, mặc dù vẫn gọi điện thoại và nhắn tin đều đặn. Tôi linh cảm thấy một điều gì đó không bình thường khi nàng đón tôi với ánh mắt không còn tươi vui rạng rỡ. Mắt nàng cụp xuống tránh cái nhìn lo lắng và dò hỏi của tôi. Hôm sau, nàng bảo muốn nói chuyện với tôi. Chúng tôi cứ ngồi yên lặng mãi ở phòng khách, có lẽ nàng đang bối rối không biết mở đầu như thế nào. Còn tôi, có điều gì đó cũng khiến tôi không dám lên tiếng trước. Một lúc sau, nàng hít một hơi thật sâu, không nhìn vào tôi và nói là nàng muốn trở về căn nhà cũ. Đồ đạc đã sắp xếp xong rồi, lúc đến chỉ một valy, và lúc đi cũng thế thôi… giọng nàng trở nên cay đắng và nàng bật khóc. Tôi như người mơ ngủ nhìn theo ánh mắt nàng và chợt nhìn thấy cái valy ở góc phòng. Tôi bỗng hiểu tất cả. Tim tôi như bị ai bóp nghẹt và thấy xót xa thương nàng, thương mình hơn bao giờ hết. Tôi ôm lấy nàng, nàng gục đầu vào ngực tôi, đôi vai run bần bật, nàng nức nở như một đứa trẻ bị đòn oan. Rồi nàng lật mái tóc của mình qua một bên và tôi ngỡ ngàng khi thấy giữa những sợi tóc đen nhánh là một mảng tóc bạc. Những sợi tóc bạc đầu tiên!

Nàng bảo, không ai ghen với người đã khuất, nhưng nàng không thể chịu được cảm giác như luôn luôn đang ở trong một cuộc tình tay ba, ngay cả ở trong phòng ngủ của mình...

Sài gòn mấy hôm nay lại mưa khiến trời lành lạnh, nghe nói ảnh hưởng áp thấp nhiệt đới. Còn tôi, tôi chưa qua hết tuổi 53.


8/1/2013
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Mien trung cho bài viết trên:
Anh Thư (18-04-2013), hoahongdonuocnga (17-04-2013), PhamNgocSan (06-12-2013)