Chuyện tình của những cựu sinh viên
(truyện lấy từ trang web của cựu lưu học sinh KGU)
MỘT CHUYỆN TÌNH
(Tặng các bạn tôi)
Qua giỗ đầu Quỳnh được ít ngày thì bố mẹ vợ gọi tôi đến nhà, bảo muốn nói chuyện. Sau tuần trà, bố vợ đằng hắng vài tiếng rồi hỏi tôi:
- Anh năm nay 50 rồi nhỉ? Rồi cụ nói tiếp: Quỳnh nó như vậy cũng yên phận rồi, anh cũng phải nghĩ đến chuyện tìm người nào phù hợp… Thoáng liếc thấy tôi nhăn mặt, cụ hạ giọng: “- Anh đừng tưởng chỉ có đàn bà con gái mới có thì. Đàn ông cũng thế thôi! Anh tưởng các bà các cô chỉ ngồi đấy cho anh chọn à, họ lại chả chọn cánh ta đến nát ra ấy chứ!”
Nói rồi ông liếc nhìn mẹ vợ tôi và cười tủm tỉm khiến không khí đỡ căng thẳng hẳn ra. Bố vợ tôi vẫn hài hước như thế, dù cụ đã gần bát tuần.
Mẹ vợ tôi kể chuyện trong nhóm dưỡng sinh của bà có cụ đơn chiếc từ thuở trung niên, bây giờ mỗi ngày một già, ốm đau không ai chăm sóc, con cái có phận của nó… Rồi bà rơm rớm nước mắt: “- Thôi cũng là cái số…Bây giờ anh lo cho anh được là Quỳnh nó cũng mát lòng, các cháu thêm chỗ dựa. Với lại các cụ nói “con chăm cha không bằng bà chăm ông”, cấm có sai bao giờ …”.
Thực ra chẳng phải bố mẹ vợ là người đầu tiên nói với tôi chuyện đó. Có điều, chưa ai đặt vấn đề một cách rõ ràng như vậy, chắc ai cũng ngại là chưa phải lúc. Có lẽ họ cám cảnh khi nhìn thấy vẻ suy sụp đến thất thần của tôi, cảnh hai cha con trong căn nhà rộng, mọi thứ tạm bợ như thể đang chờ Quỳnh đi công tác đâu đó về. Hình như trong cuộc đời mỗi chúng ta, bất hạnh, tai họa luôn rình rập ở đâu đó quanh ta, nó sẽ nhè vào lúc ta mất cảnh giác nhất vì đang ngất ngây với thành công, với hạnh phúc mà giáng một đòn chí tử. Hồi ấy, chúng tôi mới đổi được nhà mới, là cái nhà hiện nay tôi ở. Một ngôi nhà tràn đầy ánh sáng, đủ các phòng riêng cho các thành viên là mơ ước từ lâu của vợ chồng tôi. Thích nhất là ở thành phố mà nhà chúng tôi lại có được mảnh vườn nho nhỏ.
Trong vườn, chúng tôi trồng mấy cây hoa và cả vạt rau thơm xanh tốt. Con trai năm ấy đã đi học ở Úc, còn con gái cũng ngoan hiền, học giỏi như anh nó. Công việc của cả hai đều thuận lợi, trong nhà lúc ấy chỉ tràn ngập tiếng cười nói rộn ràng. Ấy thế mà mọi sự xảy ra cứ như một cơn ác mộng, khiến cả người trong cuộc cũng không thể nào tin, cứ như trò đùa trớ trêu của số phận. Năm ấy theo tuổi ta là tôi 49 tuổi, nghe ai đó nhắc phải cẩn thận vì năm hạn, tôi còn cười rồi bỏ ngoài tai. Dạo ấy, Quỳnh đi công tác châu Âu một tuần về được ít hôm thì kêu đau đầu và sốt. Tôi đưa Quỳnh vào Chợ Rẫy, cậy nhờ bác sĩ trưởng khoa là bạn học ngày xưa chăm sóc cho Quỳnh. Chẳng ai ngờ Quỳnh vào bệnh viện có ba ngày là mất. Lúc bác sĩ cho phép tôi vào thì Quỳnh nhắm mắt thanh thản như đang ngủ, mái tóc đen nhánh trên gối trắng. 49 tuổi, năm hạn của tôi, nhưng người gánh lại là Quỳnh, thật đau xót. Mọi người bàng hoàng, nhiều người giục tôi viết đơn khiếu nại bệnh viện. Nhưng bệnh viện bảo, muốn biết rõ nguyên nhân, chỉ có cách giải phẫu, nhưng tôi và cả nhà đều không đồng ý, đằng nào Quỳnh cũng đã mất, làm vậy còn đau lòng thêm. Bạn tôi thì bảo, có lẽ cô ấy nhiễm một loại vi rút nào đó mới có ở châu Âu…
Nhiều lúc ngẫm nghĩ, tôi thấy số phận có sự sắp xếp thật tình cờ. Nếu sau cái ngày gặp Quỳnh ở Kazanluk mà tôi không được sang làm nghiên cứu sinh thì chắc chắn tôi sẽ không có cơ hội lọt vào mắt Quỳnh, vì lúc ấy có nhiều chàng trai khác vây quanh. Nhưng số phận đã đưa Quỳnh đến và đi đều bất ngờ quá, có lẽ vì cái tên đã vận vào cả cuộc đời em, để tất cả mong manh như đoá quỳnh.
Những ngày sau đó thực sự là khủng khiếp. Có những đêm khuya chợt tỉnh giấc, tôi bàng hoàng như vừa trải qua cơn ác mộng. Tôi vẫn theo thói quen, quờ tay qua bên cạnh và dường như một cánh tay tôi vẫn còn cảm giác tê nặng vì làm gối đầu cho Quỳnh ngủ, bao nhiêu năm cô ấy vẫn quen như thế. Dường như những sợi tóc của cô ấy trong giấc ngủ có lúc còn xòa sang cả mặt tôi nhột nhột và vẫn đâu đây thoang thoảng một mùi hương rất phụ nữ trong phòng ngủ của tôi. Căn nhà trở nên rộng quá, con gái thì ở trên tầng trên, từ ngày mẹ mất nó cũng trầm lặng hẳn. Ban ngày, tôi lao đầu vào làm việc chỉ để cho quên, chứ tôi chẳng còn niềm vui, động lực với công việc. Nhưng khi đêm đến chính là lúc tôi sợ nhất. Những đêm dài mất ngủ, làm việc, rồi lên mạng mờ cả mắt vẫn không át được cảm giác cô đơn đến tột cùng. Trong mấy năm mà bố, rồi mẹ, rồi lại đến Quỳnh, những người thân yêu nhất lần lượt ra đi, để tôi ở lại. Tự nhiên có những lúc tôi có ý nghĩ rất điên rồ là ngay ngày mai tôi sẽ cưới một người nào đó, dù không yêu cũng được, để có thêm người trong căn nhà, để có người chăm sóc và nói chuyện với con gái, để chia sẻ và lấp đi nỗi cô đơn, sự trống trải và cả nỗi sợ hãi của chính tôi mỗi khi đêm tới. Đi trên đường thấy đôi lứa chở nhau, tôi nhớ da diết những ngày ấy, thuở có một người ngồi sau xe, tựa cằm vào vai tôi tin cậy và từ người em tỏa ra một hơi ấm dịu dàng. Có những lúc tôi chỉ mong có ai đó chạm vào người mình, và chỉ cái chạm ấy thôi sẽ cuốn đi, sẽ giải tỏa những âu lo, căng thẳng, sẻ chia nỗi cô đơn ngay cả khi ta đi giữa đông người. Tôi khao khát được khẽ nắm lấy bàn tay ai đó, muốn kêu một tiếng thật to để trút hết những nỗi muộn phiền của mình. Người ta vẫn bảo, cách tốt nhất để quên một người là có một người khác. Đến lúc ấy, tôi mới hiểu là tại sao trong cuộc sống vẫn có chuyện anh này ông kia chỉ mấy tháng sau khi vợ mất là đã lấy vợ khác, mặc dù rất yêu vợ. Tôi nghĩ chắc họ cũng như tôi lúc ấy, quá yếu đuối, quá cô đơn, quá chống chếnh nên chỉ mong bấu víu lấy một cái gì đó và chắc chắn không đơn thuần chỉ là cần một người đàn bà theo nghĩa bản năng như thiên hạ bình phẩm một cách ác ý.
Rồi những ngày khủng hoảng ấy trong tôi nhẹ dần đi theo số ngày mà Quỳnh rời xa bố con tôi. Mọi việc rồi cũng phải trở lại quỹ đạo bình thường, dù chẳng còn được như xưa. Ngẫm lại thấy rất hợp lý khi ông bà ta từ xa xưa đã có tục lệ tưởng nhớ đến người đã khuất bằng những mốc thời gian 7 ngày, 49 ngày, rồi trăm ngày, rồi 1 năm… Thời gian như những viên thuốc giảm đau hiệu nghiệm cho con người, xoa dịu, làm liền sẹo những vết thương lòng. Tôi có cảm giác sau mỗi dịp tưởng nhớ ấy, dường như tôi bình tâm hơn, nhẹ lòng hơn, bớt cảm giác ân hận sao mình không thể giữ lại Quỳnh. Tôi nghĩ chắc Quỳnh cũng đã bình an nơi ấy, không còn oán trách số mệnh đã dứt mình ra khỏi vòng tay chồng con, người thân một cách đột ngột như thế. Nhưng mỗi lần đi qua bàn thờ Quỳnh, dường như ánh mắt Quỳnh vẫn nhìn theo tôi, gần gũi mà xa xôi, nửa bình thản, nửa thảng thốt như một dấu hỏi khiến trái tim tôi nhói đau.
xxx
Chả hiểu ai là người bắt đầu “chiến dịch” đi tìm “người mới” cho tôi nữa, bố mẹ vợ hay cô em gái, hay đồng nghiệp. Đầu tiên là một cô chừng gần 40 tuổi, thuộc loại quá lứa nhỡ thì, có lẽ là biểu tượng của chủ nghĩa phồn thực nên trông khá màu mỡ, má và cằm tròn căng và đôi mắt lá dăm lúng liếng. Cô xắn tay áo, xăm xắn dọn dẹp, lau dọn nhà và ngồi xổm xử lý cái đống bát đĩa con gái chưa kịp rửa vì vội đi học thêm. Mẹ vợ tôi thì bảo nhỏ: “- Nó đảm đang lắm, một tay buôn bán mà lo cho cả gia đình, em út ăn học…Anh là trí thức, có chỗ dựa tốt như thế thì an tâm nhé!” Nhưng có lẽ sau vài lần dọn nhà và bắn tín hiệu đầu tiên bằng mắt, sau đó cả bằng hành động là cố ý nghiêng người nhoài qua và đặt tay lên đùi “đối tượng” mà chả thấy “đối tượng” hưởng ứng, cô ra đi, cũng đột ngột và nhanh chóng như lúc xuất hiện. Sau này tôi cũng có dịp quen biết thêm vài người nữa, nhưng chẳng đi đến đâu. Thực ra trong số đó, tôi cũng hy vọng vào một người, nhưng sau một thời gian quen biết, họ lại không chọn tôi. Tôi ngẫm thấy ông bố vợ nói không sai, quả thật khó trên con đường tìm cho mình một người khi mình càng ngày càng mất đi quyền chủ động. Tôi đã thoáng có cảm giác buông xuôi, mặc kệ muốn đến đâu thì đến trong cuộc hành trình đầy mông lung ấy. Tôi đã đọc ở đâu đó thấy nói rằng những người đàn ông hoàn hảo thì đã có vợ, cũng như những người đàn bà hoàn hảo thì đã có chồng, còn lại là những mảnh vỡ, những mảnh vỡ có khi cũng lắp ráp được vào nhau nhưng phải trải qua một chặng đường dài và nhiều khi phải nhờ đến sự tình cờ của số phận…
xxx
Thế rồi tôi gặp nàng, rất tình cờ và bình dị như một ngày, một giờ trong cuộc sống đơn điệu đến nhàm tẻ của tôi. Sau Tết, con gái tôi đi Úc học, anh em nó bên đó bao bọc được nhau nên tôi cũng an tâm. Từ ngày con gái đi xa, nhà lại càng trống nên tôi hay đi làm sớm, tới công ty và ra quán cafe dưới sảnh ngồi cả tiếng trước khi bắt đầu làm việc. Quán cafe theo phong cách Âu Mỹ, nằm ngay một vị trí trung tâm nơi có nhiều khách du lịch và tòa nhà văn phòng, lúc nào cũng đông khách nhưng lại khá yên tĩnh vì không ai nói to. Tôi thường chọn vị trí ngồi sát bên cửa sổ nhìn ra ngoài đường và mở laptop ra kiểm tra mail một vòng rồi lướt web đọc tin tức, chẳng quan tâm đến người ra kẻ vào. Thế mà hôm ấy tự dưng tôi ngẩng đầu lên nhìn ra cửa và thấy nàng bước vào quán, tiếng gót giày nện trên sàn gỗ khoan thai mà kiêu hãnh. Sự xuất hiện của nàng trong quán làm nhiều người đang lơ đãng cũng ngước lên nhìn nàng. Có lẽ mọi người đều bị cuốn hút bởi một vẻ đẹp hiện đại mà nền nã. Nàng mặc bộ đầm màu sẫm trang nhã, tay xách túi laptop, đôi chân dài, thanh thanh như cuống hoa cẩm chướng. Khuôn mặt nàng không trang điểm một cách hết sức tự tin và mái tóc búi để lộ cái cổ cao thanh tú như Quỳnh ngày xưa. Nàng thường đi một mình, gọi một ly Capuchino, giở laptop ra và cắm cúi gõ bàn phím. Cũng có hôm tôi thấy nàng đang nói chuyện về công việc với đồng nghiệp cả Tây lẫn ta. Chẳng biết từ bao giờ, tôi cũng vô tình xoay ghế hướng về phía nàng. Có hôm tôi đến sớm, tôi đã gọi cafe và đang uống, thoáng thấy nàng bước vào và xếp hàng đặt cafe thì bất giác như một cậu bé, tôi vội vã bước lại, cũng xếp hàng chỉ để được đứng gần nàng. Tôi cảm thấy nàng ở rất gần, tưởng chừng chỉ tiến thêm một chút nữa là sẽ chạm vào đôi vai trần ngăm ngăm nâu mịn màng của nàng và đâu đó có mùi nước hoa thoảng nhẹ mà quyến rũ khiến tôi ngây ngất. Hương hoa hồng! Trở lại trong tôi cái cảm giác như hụt hơi và trái tim tôi đập thình thịch, rối rít như lần đầu tiên tôi nhìn thấy Quỳnh, cô sinh viên năm thứ nhất thẹn thò với bím tóc dài và tôi dường như nhìn rõ cả từng sợi lông măng trên đôi má hồng ửng của Quỳnh ở đất nước hoa hồng gần ba mươi năm về trước.
xxx
Tôi đã say mê nàng từ cái nhìn đầu tiên như thế. Đôi lúc tôi cũng tự hỏi, làm sao mình lại có thể có một thứ tình cảm mới mẻ như vậy ở tuổi ngoài 50, sau những biến cố của cuộc đời. Tưởng chừng như trái tim tôi đã khép lại, tôi chẳng còn yêu ai được nữa, mà cũng sẽ chẳng có ai yêu tôi. Thế mà bây giờ hàng ngày tôi chỉ mong sáng đến công ty, vào quán uống cafe chỉ để nhìn thấy nàng. Tôi vui vẻ và thay đổi hẳn khiến người nhà, bạn bè và cả đồng nghiệp cũng cảm thấy thoải mái hơn. Bây giờ đám đồng nghiệp trẻ của tôi tha hồ trêu chọc nhau, nói chuyện đùa mà không ngại cái mặt khó đăm đăm của “hiệp sĩ mặt buồn”- như cái biệt danh chúng đặt cho tôi nữa. Mỗi một ngày qua đi, khát khao phải có được nàng càng choáng ngợp trong tôi, nhưng tôi không biết làm thế nào để tiếp cận nàng. Bởi tôi chẳng còn là một chàng trai trẻ, và nàng cũng sẽ e dè, bởi nàng cũng không còn ở độ tuổi thiếu nữ nữa.
Tôi không biết tình trạng ấy kéo dài bao lâu thì tình cờ hôm đó có một cậu đồng nghiệp trẻ của tôi cũng xuống uống cafe. Nó kéo ghế ngồi cạnh tôi và tủm tỉm khi thấy tôi đờ mặt nhìn theo nàng. Nó đá chân tôi khiến tôi giật mình:- “Chú” có biết chị ấy không? Một trong những “Star” bên công ty quản lý quỹ A mà, học thạc sĩ ở Anh về, sao chú không biết nhỉ? Rồi nó nháy mắt ranh mãnh: “- Hơi bị “văn minh” đấy chú ạ, “kiến” bu nhiều lắm! Mà người như thế mà kiến không bu thì là … kiến ngu phải không chú?” Tôi vừa ngượng nghịu vì bị nó đi guốc vào trong bụng, vừa buồn cười vì cái chữ “văn minh” nó hay dùng lại áp dụng cả trong trường hợp này, hoá ra cũng đúng. Rồi nó kéo tay tôi dẫn sang bàn của nàng rồi liến thoắng: “- Chị biết chú …, à anh …chưa nhỉ, cho em giới thiệu nhé! Còn đây là chị…, à chị cho em xin name card nhé! Lâu lâu muốn nhờ chị một chút mà chả biết gọi số nào…”
Tự nhiên thấy ghét nó, vì bị nó gọi là chú trước mặt nàng nhưng cái thằng thế mà được việc! Nàng lần lượt bắt tay cả hai “chú cháu” và đưa name card. Nhờ cái name card ấy mà tôi mới có thể liên lạc với nàng. Như hầu hết mọi chuyện tình thời @, chúng tôi cũng trao đổi email, tin nhắn, điện thoại, từ chuyện vu vơ đến cả công việc, rồi hẹn hò cafe, xem ca nhạc... Nàng là con gái Bắc, lại khéo tay nên vào mỗi mùa tép gạo, bạn bè, người thân lại giục nàng làm mắm tép. La cà đến nhà nàng vào cuối tuần, đầu tiên là cùng một hai đồng nghiệp, sau thì một mình, tôi bị trưng dụng làm “trợ lý” nhặt tép, rang thính, thái riềng khiến tụi đồng nghiệp trẻ của tôi khi biết chuyện liền đặt tên là “chuyện tình mắm tép”! Thật vừa bực vừa buồn cười với chúng nó. Nhưng chuyện cứ nhùng nhằng như vậy mãi, vì lúc đó vẫn còn một hai con “kiến” bảnh bao và trẻ trung hơn tôi bu quanh nàng mà nàng cũng chưa dứt khoát.