Phuongnn thân mến, những nhận xét trên là của cá nhân đồng chí là có thể hiểu được. Đọc văn người khác khi đã bị những ấn tượng không mấy tốt đẹp ám ảnh thì khó có thể thấy cái hay, cái đẹp trong những dòng viết của họ.
Chúng ta vẫn bị ám ảnh câu Văn tức là người -một câu nhạt phèo và sai về mọi phương diện. Các nhà văn và văn nghệ sĩ nổi tiếng xứ Tây, xứ ta hầu như ai cũng vướng vào cái tật xấu nào đó... Ông thì cướp vợ người, ông thì chuyên đời vay tiền rồi quỵt, ông khác thì trăng hoa ba lăng nhăng cho đến lúc xuống mồ...Tóm lại, như mọi người thường nói, văn nghệ sĩ cũng là người, thậm chí những con người mong manh vì họ quá nhạy cảm và "nhẹ dạ"
Trong dẫn chứng hai nhà văn trong ngoặc kia của phuongnn, tôi thấy có tên một nhà văn mà tôi rất kính trọng và khâm phục. Đó là nhà văn Băng Sơn-một cây bút tài hoa viết về Hà Nội xưa và nay. Thể loại ông ưa thích và để lại dấu ấn là Tản văn. Phuongnn đã đọc Tản văn về cây ven Hồ Gươm của cụ, chắc chắn sẽ thấy là vượt xa tản văn cùng đề tài của của Tô Hoài trong cuốn tản văn "Giấc mộng ông thợ dìu" của ông Dế mèn.
Vượt Côn Đảo và Tuổi thơ dữ dội nữa, phuongnn không thích là chuyện bình thường. Bản thân Hungmgmi cũng không thích hai cuốn này của ông.
Cái được trong Ba phút sự thật chính là tư liệu. Mà đến cái này cũng nỏ tin nữa thì biết làm chi bây chừ?
__________________
hungmgmi@nuocnga.net
|