Trích:
|
FORYTCHIA viết
Tôi không chăm để viết lại giống bạn Hungmgmi , nhưng cuối tuần lang thang nhà sách đã tìm bằng được cuốn "Ba phút sự thật" của nhà thơ Phùng Quán đọc. Cuốn này thuộc hàng " cháy" kệ sách đấy.
Thế mới biết "túi càn khôn" của mình còn cạn thật sự.
Trong cuốn sách này có nhiều trang viết rất thú vị.Bạn nào có đồng hương đồng khói với Phùng Quán thì nên thử đọc nhé.
|
Chuyện ông Phùng Quán này thì ông già em kể từ lâu, đến khi có cuốn "Ba phút sự thật" thì em phải mua ngay cho ông già đọc.
Năm 1959, 1960 gì đó, ông già em là kỹ sư xây dựng trẻ măng, lên chỉ huy công trường ở đâu đó trên Việt Trì (em không nhớ chính xác và hiện hay đang ở Trung Quốc không điện về hỏi được) thì ông Phùng Quán được điều lên đó lao động cải tạo. Thời đó còn trước cả thời kỳ ông ấy về Hà Nam gì đó được viết lại trong "Ba phút sự thật".
Phùng Quán là một tay chúa lười, chỉ ngồi hút thuốc, thỉnh thoảng cúi xuống buộc mấy mối dây thép. Về tư cách đạo đức, ông ta là một tay trùm cưa gái, rất đàng điếm. Hồi đó có nhiều cô gái Hà Nội, thành phố... đi lên công trường lao động, bị ổng cua tuốt, đêm dắt đi đâu đó... Ông già em kém ông Quán mấy tuổi, nhưng lại là chỉ huy, bảo, thôi thì cũng chẳng muốn đụng vào, hay hành ông ta làm gì. Nhưng cũng không thể nhận xét tốt cho ông ta được.
Về sau, ông ta chơi với "nhà văn" Nguyễn Hà, lại là người học cùng với ông già em, và "nhà văn" Băng Sơn - toàn những nhà văn mà em cũng không biết là họ viết cái gì nữa.
Khi ông già em đọc "Ba phút sự thật", bảo, chả biết ông Quán viết được mấy giây sự thật??? kể cả chuyện ông Nguyễn Hứu Đang nữa, chả biết có đúng hay không?
Riêng em, từ bé đọc "Vượt Côn Đảo" rồi "Tuổi thơ dữ dội"; xin lỗi các bác, nuốt không trôi văn của ông này... không có vụ NVGP, thì không thành nhà văn lớn được cũng đúng thôi.