View Single Post
  #13  
Cũ 03-03-2013, 09:09
Thao vietnam Thao vietnam is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 863
Cảm ơn: 1,744
Được cảm ơn 1,205 lần trong 534 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới Thao vietnam Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới Thao vietnam
Default

Nhưng trước tiên, làm sao tiếp xúc được với họ? Đó là thứ nhất. Thứ hai, phải biết tiếng Việt, có điều kiện làm quen thoải mái trong những cuộc gặp gỡ chính thức, có phương tiện giao thông, và cuối cùng, có chỗ để đưa người phụ nữ giả định của trái tim mình đi.

Để có những lần gặp gỡ, “những người tìm hạnh phúc” phải phân tán, chia nhỏ ra, không cần thỏa thuận, theo “nguyên tắc nghề nghiệp” – đại diện thương vụ trẻ, phóng viên tự do, địa chất, bác sĩ, quân nhân, ngoại giao, … Cũng có những nhóm hỗn hợp. Cái khó nhất là giải quyết vấn đề đưa ““bạn gái chiến đấu”” đi đâu và bằng cách nào. Ở đây cánh thương vụ có ưu thế nhất, nhà của họ ở Hà Nội nằm tại nơi khá hơn so với các khu khác, ngay trong khu ngoại giao đoàn, cách Bộ Ngoại giao và chùa Một Cột không xa… Cánh nhà báo sống ở khu vực Hồ nhỏ (?) và trong khách sạn Metropol - Thống Nhất có vẻ như ở vị trí thoải mái nhất. Quan hệ với phụ nữ Việt Nam dần trở thành “bình thường”, không phải là “bê tha” hay “trụy lạc” nữa. Bắt buộc phải sống một thời gian dài trong hoàn cảnh “sex zero”, khí hậu cực kỳ nóng và ẩm, chưa nói gì đến thời chiến, đến căng thẳng thần kinh tâm lý, đến tâm thần, con người cần được giải tỏa, cần có đôi, cần người bạn hiểu biết và dịu dàng. Và không phải ngẫu nhiên mà người ta gọi họ chính xác là ““bạn gái chiến đấu”” Việt Nam. Nhưng, vì các lý do cũng dễ hiểu, không một ai có thể ca ngợi cô ấy như Gram Green Hoa trong “Người Mỹ trầm lặng” được.

Chuẩn bị cho mỗi cuộc gặp với các “Hoa” Hà Nội cứ như chuẩn bị cho một “chiến dịch nguy hiểm” vậy: nào là vạch ra lộ trình phải đưa ““bạn gái chiến đấu”” đi qua, nào là kiểm tra xem có ai theo dõi cô ấy không. Để cho chắc ăn thường dùng hai chiếc UAZ. Đón cô bạn gái đang nấp ở chỗ hẹn lên xe đưa về nhà. Đảm bảo an toàn cho cô ấy là vấn đề danh dự, phẩm chất, lương tâm của người đang yêu – dù anh là quân sự hay dân sự. Những chiến dịch như vậy trong những năm 60 chưa một lần đổ vỡ, và chưa có một “phụ nữ của trái tim” nào trở thành đối tượng truy nã của cảnh sát tập quán.

Đến nhà, các cô được tiếp như những khách quý nhất. Hoa tươi, rượu sâm banh, đồ nhắm mua ở cửa hàng sứ quán, món ăn nóng theo khả năng bàn tay đàn ông chế biến được, âm nhạc (chưa có ti vi). Sau đó thì các cô làm chủ tình hình.

Trong quan hệ như vậy người bạn gái nhanh chóng vào vai bà chủ. Và cái chính là họ biết: ở đây người ta không phản bội. Ở đây người ta yêu họ và quý trọng họ. Vậy là có “phản ứng” dây chuyền, “các quan hệ tâm hồn” được nhân lên, trở nên vững bền, còn các cuộc gặp gỡ gần như hàng ngày.
Trả lời kèm theo trích dẫn