Tôi là một anh lính loại hai, hạng bét dem trên chiếc thang cấp bậc quân đội. Không bao giờ có được sự riêng tư, ngay từ lúc có hiệu kèn báo thức, nào là cảnh tập hợp buổi sáng chen chúc những ngực và mông trần đủ màu sắc, nào là các cái mồm oang oác và nách rậm lông trong lán ở, nào là những bữa ăn huyên náo và buổi khám y tế rất khó chịu, nào là những giờ huấn luyện bất tận, nhớp mồ hôi, đủ trò trừng phạt thể xác. Chỉ một tuần tôi đã mất hút trong đám đông, lạc lõng giữa những kẻ khác. Thế rồi xuất hiện sự cứu rỗi.
Sinh ra tại cao nguyên Pyrenees, Claude Mary là một gã Catalan thực thụ. Là hạ sĩ quan chuyên nghiệp có nước da hồng hào và tính cách nóng nảy, cặp mắt sắc sảo còn cái lưỡi thì liến thoắng. Chúng tôi thật trái ngược, bởi tôi thì cao và vẫn còn non nớt, anh ta thấp hơn nhưng mạnh mẽ và chắc nịch. Tôi ít nói và hay ngượng ngùng, anh ta sinh động và cởi mở, nhưng tình bạn của chúng tôi mau chóng trở nên thắm thiết. Lớn hơn tôi mười một tuổi, anh ta từng làm lính phát lương dưới trướng cha tôi và biết cha rất rõ. Trong đôi mắt một chàng trai mười bảy tuổi, Claude Mary thật phóng khoáng, đầy hiểu biết và là người bạn tốt để cùng bù khú trong những tuần lễ đầu bỡ ngỡ ấy.
Khi tôi đứng đầu kỳ thi tốt nghiệp Trường Huấn luyện Sĩ quan, Claude đã ra chúc mừng tôi. Nhưng sau đó một cuộc trò chuyện phàm tục trong cuộc nhậu tại căng tin đã khiến tôi ít còn nghi ngờ gì rằng anh ta muốn tôi nâng cao trình độ nhiều hơn thế.
“Nếu cậu muốn trở thành sĩ quan”, Claude giải thích trong khi châm lửa điếu Gauloise Troupe, “chúng ta cần biến cậu thành một người đàn ông thực thụ” – anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi – “tại chỗ ấy ở Hà Nội. Maîtresse de la Maison rất kén chọn người được phép bước chân vào. Hầu hết chỉ toàn là sĩ quan hay quan chức cấp cao”.
“Cấp cao! Quên đi”, tôi phản đối. Anh ta nói nghe cứ như một câu lạc bộ, như thể thành viên của nó là một loại thành phần xã hội cao quý nào đó. Chuyện này khiến tôi phát hãi, còn Claude thì lấy làm khoái chí.
“Đừng lo”, Claude ngân nga nhạo báng. “Tớ chỉ muốn nói đến cái giống của cậu và muốn sắp xếp một cuộc gặp gỡ đặc biệt. Hãy mặc cái sơ-mi lụa và cư xử cho đứng đắn nhất. Cậu sẽ ổn thôi. Tin tớ đi”.
Tôi suýt phát nghẹn khi anh ta nói cho tôi cái giá của chuyện này. “Hai mươi piastre!” Là tên lính hạng hai tôi được nhận một khoản ngất trời là 1 piastre mỗi ngày, mức lương tiêu chuẩn cho mọi tay tân binh bất kể thuộc dân tộc gì. Tôi mới trong quân đội có hơn ba tuần và gom góp được hai món tiền tuần, tổng cộng 14 piastre. Ý tưởng đem đốt trọn tiền lương cả tháng của mình trong một nhà thổ không làm tôi thấy hứng thú.
“Ha”, Claude cười khẩy vào sự dè dặt của tôi. “Đây là các cô nàng cao cấp. Đảm bảo sẽ lo cho cậu chu đáo. Chẳng lẽ cậu muốn thử chơi gái đứng đường và bị lây giang mai à?”
“Tớ không có đến cả 20 piastre”, tôi cãi lại.
Anh ta múa tay rút trong túi mình ra một tờ bạc 50 piastre. “Cậu có thể trả lại tớ lúc nào cậu kiếm được một món khá”. Tôi cầm lấy tờ bạc. Có lẽ chẳng còn lý do gì để từ chối.
Mọi thứ phải làm cho thật nhanh. Sau không đầy hai tuần nữa tôi sẽ phải rời thành cổ để vào Trường Sĩ quan ở Tông (gần Sơn Tây-danngoc), phía tây Hà Nội, học chín tháng đào tạo sĩ quan chuyên sâu. Claude sắp xếp một cuộc làm quen vào thứ Sáu.
|