Tôi không bao giờ nghĩ rằng thầy dạy sử của mình có tội. Tôi hết sức yêu mến và kính trọng Professeur Giap. Ông dạy chúng tôi lịch sử Cách mạng Pháp với niềm say mê điềm đạm nhưng nói rất ít về lịch sử Đông Dương, mặc dù đây chắc hẳn là điều luôn trong tâm trí ông. Tôi không nhận thấy ông có nỗi phẫn uất ăn sâu đối với sự chiếm đóng của ngoại bang trên đất nước mình. Tôi không mấy để tâm về thực tế rằng người Trung Hoa đã đô hộ Việt Nam suốt một ngàn năm, rằng kể từ đó cho tới khi người Pháp đến đây trong thập niên 1860 người An Nam đã phải liên tục chống trả quyết liệt sự thống trị của ngoại bang, rằng thực sự lúc nào cũng có một thế lực nước ngoài tìm cách nuốt trọn đất nước họ. Tôi không nhận thấy rằng những người trí thức nghiên cứu lịch sử Việt Nam như Giap giờ đang lãnh đạo công cuộc kháng chiến. Tôi vẫn chưa hiểu tại sao người An Nam rất khác so với người Lào và người Cambodia sống dưới chế độ bảo hộ ở phía tây của vùng mà chúng tôi gọi là xứ Đông Dương, tại sao họ cương quyết và ganh đua hơn nhiều, và cuộc chiến đấu chống lại bọn xâm lược nước ngoài suốt nhiều thế kỷ của họ đã hình thành trong họ sức mạnh, sự kiên trì và đức hy sinh ra sao. Đối với tôi người An Nam thật dễ thương và thường là rất thanh nhã.
Tôi không nghĩ mình là một tên xâm lược. Tôi vẫn hạnh phúc không hay biết rằng ngay dưới bề mặt cuộc sống có vẻ điền viên ở Dông Dương này là một sự bất mãn đang sục sôi, một dòng chảy cách mạng đang cuộn ngầm.
Chuyện có suy nghĩ lọt vào trong đầu, rằng thầy dạy sử của tôi, Vo Nguyen Giap, sẽ chính mình mang số mệnh đục khắc một dấu mốc quan trọng trong lịch sử, hẳn là không thể xảy ra được. Nhưng vị giáo sư hoạt bát năng nổ này có một tương lai rực rỡ. Vài năm sau ông sẽ được trao quyền chỉ huy một nhóm du kích ngang ngạnh và rèn giũa họ trở thành một đội quân hết sức hiệu quả. Ông sẽ trở thành vị tướng mà, cùng với Ho Chi Minh, lãnh đạo nhân dân Việt Nam giành chiến thắng trong một cuộc chiến tranh gồm nhiều thời kỳ oanh liệt, ban đầu là chống lại quân đội Pháp và về sau giành chiến thắng trong một tương quan hết sức chênh lệch với cỗ máy quân sự khổng lồ của Hoa Kỳ (cùng các đồng minh). Professeur Vo Nguyen Giap sẽ trở thành người nổi tiếng thế giới như là một trong những vị tướng vĩ đại nhất thế kỷ.
HẾT CHƯƠNG 3
|