Marie Claire nhảy tuyệt giỏi, nếu không muốn nói là mải mê quên hết xung quanh. Tôi mới chỉ mười sáu tuổi khi lần đầu tiên nàng kéo tôi từ cái góc nhà tĩnh ra ánh đèn chói chang của sàn nhảy. Tôi xấu hổ tột độ và rất miễn cưỡng, bởi lần nhảy duy nhất của tôi là một màn nhảy soirée bất hạnh trên boong tàu thủy, lần ấy tôi rời bạn nhảy mà rõ ràng chẳng ai buồn để ý. Tuy nhiên, Marie Claire dường như không bận tâm chuyện này. Lần thử đầu tiên của chúng tôi thật lóng ngóng, nhưng sau buổi chiều đầu tiên đó nàng vẫn đến với tôi. Chẳng mấy chốc tôi đã cảm thấy thật thoải mái.
Trong mấy tháng tiếp theo nàng dạy cho tôi tất cả những điệu nhảy mới nhất, từ Lambeth Walk cho đến Latin American. Tôi mê mệt diễn xuất nóng hổi của nàng trong những điệu Latin. Nàng mặc những chiếc váy xuyên thấu nhất, cặp chân thon thả của nàng với bàn chân và đôi giày cài nút dọc suốt mu bàn chân thật chính xác và vững tin. Thật dễ cuốn theo các chuyển động uyển chuyển của cơ thể nàng khi nàng áp mình sát vào tôi. Điệu Tango của nàng vô cùng khêu gợi, và trong nỗi tủi nhục tôi thường cảm thấy một làn điện không hay ho lan tỏa dưới háng mình. Nếu như Marie Claire để ý thấy, mà chắc hẳn là nàng có, nàng lại chẳng tỏ ra bực mình chút nào. Khi nhạc tắt nàng cuốn tôi về chỗ ngồi và chỗ khuất của góc khăn trải bàn đã gọn gàng khéo léo che đi nỗi bối rối cho tôi.
Tôi trông chờ mỗi buổi chiều Chủ nhật, trông chờ những chòng ghẹo tàn nhẫn và ve vãn ác liệt của nàng với thái độ khá điềm đạm. Nhưng cuối cùng chồng của Marie Claire chuyển nhiệm sở ra khỏi thành phố. Sau đó thỉnh thoảng nàng mới xuất hiện, quay về bằng tàu hỏa để tham dự họp mặt cuối tuần. Cuối cùng nàng biến mất hẳn và tôi nhớ nàng vô cùng tận, tuy nhiên cuộc đời vẫn cứ thế trôi đi.
|