Tại trường đua một con ngựa hồng cứng cáp đang nhảy nhót quanh vòng sân tập diễu hành trong khi cha tôi đứng xem một cách thán phục.
“Nó thật tuyệt vời”, cha nói với người trưởng nhóm luyện ngựa. “Tôi rất kỳ vọng vào con ngựa cái non này”.
Cha tôi đang ở đúng môi trường của mình. Phía sau chúng tôi một cậu bé đánh cá ngựa đang phân vân và cha tôi chỉ dẫn cậu ta đi ghi cược ở tote guichets (cửa quầy) dưới khán đài.
Chúng tôi len lỏi về chỗ cái bàn đặt trên cái sân hiên rộng mênh mông, đi ngang chiếc vạc bằng bê tông to tướng có hình dáng như cái chậu tắm cho chim, rộng 3 mét và rủ xòe những chùm hoa giấy rực rỡ. Maman đang ngồi đó dưới tán dù rộng che bóng cho chiếc bàn, cười đùa với các bạn bè. Trải rộng dưới mắt chúng tôi là toàn cảnh một trăm mét cuối của vòng ngựa đua và đích đến, những bãi cỏ được cắt xén gọn gàng cùng các luống hoa và lối đi rực bóng phượng vĩ. Sau đó chúng tôi gia nhập với đám những tay cá cược, chủ ngựa và luyện ngựa trong cái mát mẻ của hàng hiên tòa nhà chính, nơi đám đông đang tụ tập sau khi cuộc đưa kết thúc để ăn mừng hay làm vơi bớt nỗi buồn thua cược. Thời kỳ ấy ở Hà Nội tồn tại một bầu không khí vô lo, dàn nhạc sẽ trỗi lên và cuộc chè chén sẽ kéo dài thâu đêm Chủ nhật. Đấy là Bagatelle, một trong những viên ngọc quý của phương Đông, lấy mẫu theo khu Bagatelle của trường đua Longchamps gần Paris.
Chính tại Bagatelle này mà lần đầu tiên tôi được gặp Marie Claire. Nàng trở thành một vị khách thường xuyên và nhập vào nhóm bạn quen của cha mẹ tôi trong các cuộc khiêu vũ chiều tối sau khi buổi đua kết thúc. Nàng thật vui tươi và hoạt bát khiến tôi không tài nào không chú ý đến nàng. Có lẽ khi ấy nàng khoảng trên dưới ba mươi tuổi, vô cùng quyến rũ và đã lập gia đình với một thiếu tá quân đội nổi tiếng là khó gần. Chúng tôi chưa bao giờ được gặp người này.
|