3
Hanoi, Enchanté – Hà Nội thật quyến rũ
“Pho-o-o-o”, “Gio-o-o-o”, “Nem Ran-an-an”. Tiếng rao của người bán rong trên phố và mùi thơm ngào ngạt của nuoc mam, thứ nước sốt làm từ cá, khiến tôi hít căng cả mũi và sực nhớ rằng mình đang đói. Tôi vẫn biết Maman không muốn tôi ăn quà ngoài phố. Mẹ rất hãi thứ bát đĩa rửa sơ sài ngoài đường, một chậu sắt tráng men nước lạnh thường dùng để súc rửa bát đũa không biết bao nhiêu lần trước khi được đổ ào xuống rãnh cống dọc vỉa hè, rồi lại đem hứng đầy nước máy từ vòi nước công cộng đầu phố. Nhưng Maman và các bạn của mẹ lại rất thích chôn chân vọc tay xem những chồng vải lụa. Tiền thì tôi vẫn sẵn trong túi. Thế là nhanh chân tôi sẽ chuồn đi chén nhoắng một bát pho bo ngon lành, món súp mì nấu với thịt bò khoái khẩu của tôi, mà Maman không hề nhận ra.
Chúng tôi đang ở Vieux Quartier, khu Phố Cổ Hà Nội, gồm hai cây số vuông đường phố có từ thế kỷ mười lăm, hầu hết là những con phố chật hẹp, mỗi phố lấy theo tên món sản phẩm mà phường thợ sống ở đó sản xuất ra. Maman thường mê mẩn đến quên cả thời gian mỗi khi đi đến các phố yêu thích của mình – Hàng Bông, Hàng Bạc, Hàng Đồng, Hàng Dầu và nhiều phố khác nữa. Đây là Rue de la Soie, phố Hàng Đào, nơi lui tới yêu thích của các bà các cô, trưng bày cơ man những kiểu ao dai, váy đầm và áo thêu đẹp nhất tha hồ xem.
Đây đã thành nơi dạo chơi đều đặn của chúng tôi mỗi buổi chiều. Bắt đầu từ khu biệt thự, men theo bờ hồ cỏ mọc rậm rịt của Le Petit Lac (Hồ Hoàn Kiếm), chúng tôi thường dừng chân ghé tiệm café ngoài trời nằm nhô ra trên làn nước lạnh tĩnh lặng ở phía bắc của hồ, nơi mấy con cá chép lớn vảy sặc sỡ hay ló đầu tò mò ngắm vãn khách. Sau đó chúng tôi nhẩn nha băng qua đường để tới khu phố cổ, nơi mùi hạnh nhân ngọt ngào thơm phức ven hồ hòa vào mùi thức ăn đang nấu, và vẻ tĩnh lặng thanh bình của mặt nước bị lấn át bởi tiếng huyên náo của bao nhiêu con người và tiếng rao lanh lảnh của những người bán rong trên phố đang chào mời khách mua.
Maman vẫn còn trong cửa hàng, đang trả giá mấy mét lụa xanh trứng sáo. Người chủ hàng tỏ ra đầy thân thiện, bởi ông ta cảm thấy người phụ nữ Châu Âu này có thể chấp nhận một giá khá hời. Ở gian kế đó cuộc trả giá quyết liệt hơn nhiều, bởi vị khách người An Nam cò kè gay gắt đến từng li từng tý chất lượng của mặt lụa.
Tôi đưa mắt nhìn sang một trong số những người bán hoa quả đang gánh đi trên phố trong trang phục kiểu nông thôn, quần nâu hay đen, dây lưng thắt ngang hông cái nâu cái nhiều màu, cái mũ như hình con sên, một chiếc gậy tre trên vai gánh vắt vẻo hai cái thúng to ở mỗi đầu, đựng hai hoặc ba loại hoa quả ngon lành xứ nhiệt đới. Tôi thường mua hai quả chuối nhỏ cho Poupette, kẻ luôn có mặt trên vai tôi, những chiếc móng xinh xinh của nó thỉnh thoảng mới phải bấu lấy tóc tôi để giữ thăng bằng. Hôm nay tôi mua thêm một túi quả vải cho mình để giết thời gian trong khi Maman đi xem hàng.
Poupette, con khỉ của tôi, là một sinh vật nhỏ bé vui vẻ và người bạn tốt nhất của tôi. Nó chia sẻ cùng tôi những món ăn, ngủ chung giường, cuộn tròn an toàn trong chiếc màn chống muỗi. Mỗi sáng hễ tôi mở mắt ra là lại thấy khuôn mặt ngộ nghĩnh của nó đang nhìn tôi không chớp để xem dấu hiệu đầu tiên khi tỉnh giấc. Nhẹ nhàng và lịch sự, ở đâu nó cũng được người ta chào đón, kể cả tại chuồng ngựa nơi nó đã trở thành một con vật lấy khước.
|