Chúng tôi đã ở Hà Nội. Sân ga lộn xộn những hòm xiểng và hành khách, nồng nặc mùi nách và khói than đá. Những bàn tay cáu ghét cứ quặp chặt cái túi tôi đang đeo cho tới khi cha tôi, mặc bộ quân phục thiếu tá vải khaki và đội képi, đến xua đám khuân vác lui ra. Người lái xe tìm ra chúng tôi và anh ta dẫn chúng tôi tới chiếc ô tô chỉ huy khá oai vệ. Anh ta đánh xe ra và từ tốn thương lượng với một đám xe kéo tay ken nhằng nhịt với nhau, các anh culi kéo gầy giơ xương đang xô đẩy tranh giành khách hai bên vỉa hè.
Ban đầu xe đi thật chậm, dù trên đường chỉ có vài chiếc ô tô. Đường phố Hà Nội vang vảng âm điệu nhịp nhàng crích crích crích của xe kéo tay poussepousse, và tôi cũng bắt đầu ngồi chúng. Đám culi bền bỉ chạy chân trần dưới trời nắng, khách chễm chệ ngồi che nắng phía sau. Khi chúng tôi lướt qua một đại lộ rộng rợp bóng cây, tôi ngoái cổ dõi theo một toán các cô gái An Nam đang vừa bước vừa rúc rích với nhau, áo của họ vạt dài cổ cao, gọi là ao dai, tà áo bay sang hai bên để hé đôi quần rộng dài chấm mắt cá màu sắc trang nhã. Giữa các cư dân bản xứ là một vài người Châu Âu đang bước đi trên vỉa hè, đàn ông mặc comple lụa trắng, phụ nữ trong áo váy mảnh dẻ, hợp thời trang, dài chấm mắt cá; thỉnh thoảng có một nhà sư nổi bật trong áo chùng màu vàng nghệ và chiếc đầu cạo nhẵn; một ông quan đang bình thản tản bộ, tay vuốt râu trầm tư, vạt áo the đen bay hất lên, chiếc ô đen kẹp chặt dưới nách.
Đến gần trung tâm thành phố chúng tôi rẽ xuống bên bờ của một chiếc hồ lặng sóng, có một cây cầu cong bắc qua ngôi chùa cổ trên hòn đảo nhỏ bên góc hồ. Quay mặt ra hồ là một dãy biệt thự hai tầng màu son và trắng, kiểu biệt thự điển hình của Pháp hệt như mọi nơi trên thế giới mà tôi biết, mỗi nhà có một cái vườn nhỏ phía trước với tường rào gạch song sắt rèn. Đến trước một căn như vậy người lái xe dừng lại và chúng tôi bước ra đi khám phá ngôi nhà đầu tiên của mình tại Đông Dương.
HẾT CHƯƠNG 2
|