Đây là bài thơ đã được Diễm Châu dịch ra tiếng Việt, nhưng vẫn chưa biết nguyên gốc như thế nào?
BA PHÚT SỰ THẬT
Để tưởng niệm một người anh hùng dân tộc Cu-ba, José Antonio Echevarria. Bạn bè anh đã đặt cho anh cái biệt hiệu «Manzana»--«Trái táo», trong tiếng Tây-ban-nha.
Thủa ấy có một chàng trai biệt hiệu là Manzana.
Đôi mắt chàng trong như dòng suối
và tâm hồn chàng rì rào
như một căn gác nhỏ
bộn bề những chim bồ câu,
những cây đàn
và những tấm tranh.
Chàng thích ngoạm những trái bắp nhai rau ráu,
thích dã-cầu,
trẻ nhỏ, chim muông
và, trong những cơn lốc xoáy
của một đám hội ngoài trời,
không gì làm chàng vui thú cho bằng
phép mầu của một ánh mắt.
Nhưng chàng trai với biệt hiệu là Manzana ấy
chàng trai cũng hệt như một đứa trẻ ấy,
chàng hết sức ghê tởm
bọn giả nhân giả nghĩa
và bọn láo khoét.
Vậy mà, dối trá lại khoác nhiều mặt nạ kỳ cục
vào thời ấy ở Cu-ba. Nó đầy rẫy các nơi tụ tập công cộng
và chễm chệ như ngài ngự
trong xe hơi
ông tổng thống.
Nó trâng tráo tới lui những cột báo
và ngay từ buổi đầu ngày,
hòa với nhạc rock'n'roll,
nó vọt ra
từ những máy phóng thanh
của đài vô tuyến.
Lúc đó chàng trai với biệt hiệu là Manzana
– không phải vì vinh quang
mà chỉ
vì muốn sự thật được sáng tỏ ở Cu-ba –
chàng đã quyết định giành lấy máy phát thanh.
Được bạn bạn bè hỗ trợ,
với súng sáu trong tay,
chàng giật lấy máy vi âm
từ một cô ca sĩ loại quyến rũ.
Và ấy là tiếng nói,
can trường và tin tưởng,
tiếng nói của Cu-ba rốt cuộc
tuyên cáo sự thật với nhân dân.
Không hơn ba phút!
Ôi! chỉ vừa ba phút...
Một phát súng
rồi im lặng.
Viên đạn của Batista,
viên đạn đã trúng đích,
chấm hết diễn từ.
Và thế đó một lần nữa
nhạc rock'n'roll lại được phóng ra.
Chàng,
chàng nằm sóng sượt, cuộc đời hiến dâng
cho ba phút hạnh phúc,
ba phút sự thật.
Chàng nằm sóng sượt bất khuất.
Hỡi bạn trẻ thế giới, tôi muốn ngỏ lời cùng bạn.
Nếu ở một xứ nào dối trá cai trị
và nếu qua báo chí nó sống một lối sống hãi hùng,
thì xin hãy nhớ tới Manzana,
hỡi bạn trẻ.
Bạn cũng phải sống như thế
chứ không được lãng trí.
Hãy bước tới khổ hình,
hãy quên đời phẳng lặng
và tiện nghi.
và đừng bận tâm gì nữa ngoài việc nói ra,
dẫu chỉ là ba phút,
ba phút, sự thật!
Sau đó,
cái chết cứ việc tới.
-------------------------------------------------------------------------------------------------------
Mời xem thêm các tác phẩm của Evtushenco:
http://www.tienve.org/home/literatur...artworkId=2799