Chúng ta đang quan tâm đến một chủ đền ồn ào, đó là AK sao chép lại khẩu MP44 Đức. Điển hình cho kiểu vũ khí Mỹ, vũ khí là chuyện trọng yếu nhất cuả một cường quốc, nhưng ở bên Mỹ vũ khí không được đánh giá bằng một thiểu số các nhà khoa học đứng đầu xã hội, mà được đánh giá bởi các quân đoàn chó dại được nhồi sọ bằng kiểu quảng cáo " tình nguyện viên" từ bán hàng cho đến chính trị, đàn đàn lũ lũ các học sinh trong các trường trông trẻ cấp bằng khống kiểu Mỹ, rỗi rãi vì không phải học, đầu óc đần độn bí bức điên rồ, cuồng nhiệt xuôngs đường và xông vào internet làm hồng vệ binh.
Khẩu
MP44 Đức dập trên lưng nó dòng chữ MP44, tức là "MaschinenPistole", tức là "súng ngắn liên thanh". MP44 bắn đạn PistolenPatrone 43, tức là "đạn súng ngắn năm 1943". Những người chế ra MP44 gọi nó là súng ngắn, những người sử dụng MP44 gọi nó là súng ngắn, MP44 bắn đạn súng ngắn....
thế nhưng thế giới ngày nay, 60-70 năm sau MP44, có một đoàn lợn đi đâu cũng sủa nhặng sị nhậu MP44 là súng trường, MP là súng trường,
MaschinenPistole 1944 là súng trường,
Pistol là súng trường, súng trường xung phong assault rifle.... Tất nhiên, wiki là nơi mà các chó các lợn tập hợp đông đủ. Wiki là nơi tàng trữ phân phối những cám dạng như
ớt là do Mỹ phát minh ra, và đến cả
Kim Chi Hàn Xẻng cũng phải đợi Chủ Chúa Mỹ ban cho ớt. Khác hàng của những thúe rác rưởi nhảm nhí này là hàng đống nhân viên nhà nước được tuyển vào các cơ quan ăn lương ngân sách theo kiểu chạy đua số phiếu bầu, không có việc làm, thừa thời gian, nhiệt tình xông xáo làm
tình nghuyện viên kiểu Mỹ, và đặc biệt xông xáo nhiệt tình là đám đàn bà nhà quê ra tỉnh, liệt não vì bị tràn ngập quảng cáo, thừa hoóc môn sinh dục vì chế độ cấm đẻ ngặt với nhân viên nhà nước. Nhiều khi, mình có việc trong các văn phòng kiểu này, vừa làm vừa tán dóc với các bà cô, giật mình, các bà cô cam đoan rằng, ớt ở xứ chào mào này có nguồn gốc ở Mỹ !!!! các bà các cô thời cổ không có ghen như Hoạn Thư vì không có ớt. (thật ra, ớt có mặt trên khắp thế giới, sách cổ châu Âu cũng nói nhiều đến ớt, Tầu cổ gọi ớt là hắc tiêu, Nhật cổ gọi ớt là đường tiêu vì nhập khẩu ban đầu từ nước Đường Trung Quốc, ớt châu Mỹ là thứ ớt rau quả to chúng ta thường ăn, không phải ớt gia vị và ớt màu để làm kim chi.)
Thậm chí, MP44 không thèm có ốp lót trước, đặc trưng của súng trường. Ốp lót là tấm làm bằng vật liệu cách nhiệt như nhựa hoặc gỗ bao quanh nòng, để xạ thủ có thể cầm tay trước ở vị trí nòng, xa hơn về phía trước, kéo dài "bán kính tay cầm trước", để tăng "độ phân giải" của góc hướng súng, tối thiểu vị trí tay cầm trước phải cách điểm tì vai 60cm để có tầm bắn súng trường 300 mét, khi đó tay cầm trước lệch 0,5mm là đạn lệch 25cm, ra khỏi bia số bốn 50cm. Súng ngắn không bắn được xa nên MP44 và PPSh đều đơn giản là cầm tay trước lên cổ băng, khoảng cách đến điểm tì vai quá ngắn so với súng trường trong tư thế bắn xa. Chúng ta có thể quan sát tư thế
bắn xa của súng trường,
cách cầm AK,
MP44 không có ốp lót, và
ảnh chụp tư liệu MP44 cầm cổ băng, ảnh
bắn thử MP44 và
ảnh bắn thử AK. Thế nào là vị trí tay cầm trước của MP Đức thì xem MP38, ảnh
súng có dập chỗ cầm tay là cổ băng và
sỹ quan Đức làm mẫu. Có bạn đã từng hỏi, đương nhiên là MP38/40 không thể cầm lên phần nòng vì xung quanh nó không có tí ốp nào, nhưng MP44 có một cái ốp thép, vâng, thì AK cũng có cái ốp thép bên trong cái ốp gỗ, PPSh cũng có cái ốp thép, nhưng chỉ có thể cầm được vào đó khi bắn viên đầu tiên, vì nó không cách nhiệt, người ta làm cho nó như thế để xạ thu khỏi bỏng khi chạm vào, mà vẫn thoát nhiệt tốt. Súng trường khó làm hơn súng ngắn ở nhiều điểm, trong đó nó nóng hơn nhưng lại phải bọc ốp cách nhiệt. Như thế, MP44 không những chỉ dập chữ "súng ngắn" lên súng, mà nó còn cấm tiệt xạ thủ dùng MP44 như súng trường. Nhắc lại là, sau MP44 60-70 năm có đàn lợn kiểu Mỹ tìm mọi cách chứng minh P là súng trường.
Chúng ta đã biết, MP44 và AK không hề có điểm nào chung. AK là súng trường, MP là súng ngắn, AK có khóa nòng quay, MP44 là khóa nòng chèn nghiêng đời đầu thô thiển, AK là trích khí khí động xiên ngược, MP44 là trích khí tiết lưu sơ khai.
Nếu như có giống súng Đức, thì đạn AK rất giống đạn Đức GECO 7,92x40mm, loại đạn dùng để thử trong chương trình MKb35, MaschinenKarabiner, cạc bin liên thanh, AK cũng là cạc bin liên thanh. Cạc bin trong tiếng châu Âu là súng trường nhỏ ngọn. Thật ra, chương trình M43 có tham khảo Đức không thì không rõ, nhưng việc thu nhỏ đạn đến cỡ đó là hợp lý với bất kỳ những người định hướng chương trình nào. Như ta đã biết, cần đến một khẩu súng bắn liên thanh được trên tay mà không quá yếu như súng ngắn, tối thiểu phải bắn chính xác bia số 4 ở 250 (300) mét để khai thác hết khả năng ngắm bắn của các binh nhất, và mặt khác là không thay đổi đường kính, chỉ có thể rút ngắn chiều dài, nên việc ước lượng hết sức đơn giản và đưa đến kết quả giống nhau ở các nhóm thiết kế hoàn toàn tách biệt nhau, đừng nói là những chương trình quốc gia khổng lồ. Nga có 7,62x54R Mosin, Đức có 7,92x57 Mauser. Như thế thì đi đến một vỏ đạn có chiềudài giống nhau là chuyện thường. Đến lúc đó, các nhà khoa học đã có điều kiện nghiên cứu đường đạn chống trên mũi nhọn 30 năm rồi, quá thùa thời gian để định dạng đạn chuẩn xác. Thậm chí, các cỡ đạn đó đã được bắn thử từ lâu rôì.
Và, rất có thể Liên Xô khi format đạn M43 có tham khảo các kết quả bên Đức, vì trước khi đánh nhau thì Liên Xô và Đức trao đổi kỹ thuật quân sự mật thiết. Nhưng quan trọng là Liên Xô tham khảo SK39, chứ không tham khảo súng ngắn.
MP44 đã từng có thời tên là MKb, cạc bin liên thanh, gần giống súng trường xung phong. MKb42, MKb43. Nhưng như chúng ta đã thấy. SK39 mới là bản hậu duệ cuối cùng của MKb35, đến đây thì chương trình MKb bị đì chết. Phái Hitler lấy súng ngắn ra bảo súng ngắn là siêu súng, súng trường đã hết thời. Và Hitler đánh thắng Pháp. Nhưng mà súng ngắn thì Liên Xô có PPSh vượt mặt quá đơn giản. Lúc này súng trường MKb39 đã chết... thì Hitler lấy súng ngắn ra bảo đó là súng trường. Chuyện lừa đảo không nhồi sọ được tên lính Đức nào. Người ta dập chữ MP44 lên thân cái khẩu súng đã từng được tuyên truyền là MKb43.
Nếu nói chi tiết hơn về đường đạn thì chúng ta cũng đã biết. MP38/40 bắn bằng đạn 9x19, đạn đó thiết kế cho súng ngắn cầm một tay. Súng ngắn cầm một tay như P08 là loại súng ngắn để bắn ta, để chỉ huy chém đầu lính nhát gan, để cảnh sát ra oai với trộm.... Súng ngắn cầm một tay có nòng rất ngắn và yêu cầu tầm bắn hiệu quả chỉ 30 mét. Để thích nghi với nòng rất ngắn và tầm rất ngắn, người ta làm đường kính nòng lớn, đạn ngăns và có diện tích tiết diện lớn, gia tốc đạn lớn.... nhưng đạn đó nhanh mất tốc độ trong không khí, không thích hợp với loại súng cầm hai tay trên tiền duyên, không phải để ra oai, mà là chiến đấu một mất một còn, cần khai thác hết sức xạ thủ. Tokarev có thể không đúng lắm, đáng ra cần thu nhỏ đường kính, nhưng ít nhất là nó thu tầm trên quan điểm súng cầm hai tay như súng trường, súng chiến như súng trường.... nên nó thu ngắn chiều dài đã, chứ không phóng to cái gì cả. Đối lại, 9x19 dùng cho MP38 cải hết cỡ theo hướng quá áp, giảm độ bền nòng, mà vẫn tụt xa 7,62x25 của PPSh.
Chúng ta đã biết cấu taọ của thuốc súng hiện đaị. Khác với thuốc nổ cần cháy thật nhanh 9 ngàn mét / giây để thuốc cháy nhiều trước khi bị chính những thành phần thuốc đã cháy thổi bay. Thuốc súng tốt cần cháy chậm đủ mức, để khi đạn chưa dịch chuyển được nhiều, không gian còn bé, thì thuốc chưa cháy nhiều, không tạo áp suất quá cao, và sau đó giảm nhanh. Thuốc súng hiện đại vẫn phải chấp nhận áp suất giảm dần, nhưng cố làm sao để áp suất giảm chậm bằng giảm tốc độ cháy, nòng mỏng mà dài, cho sơ tốc lớn mà súng vẫn nhẹ, đồng thời nhiệt độ thấp lâu nóng nòng khi bắn liên thanh. Thuốc pháo lớn làm viên to như ngón tay cháy rất chậm, thuốc súng ngắn cầm một tay nhét thuốc nổ dẻo cháy nhanh cũng được. Việc cải quá áp, nhồi quá liều thuốc súng ngắn vào pháo.... thì không khác gì thuốc nổ đen cổ truyền.
Thật ra, số lượng MP44 không có nhiều, mặc dù nó được làm từ 1943. Ngày được chấp nhận là ngày 6-4-1943. Thế nhưng số lượng súng sản xuất được chỉ bằng 1/3 PPS trong chiến tranh cũng 1943. Chính vì thế mà nó là con ngáo ộp, chẳng ai nhìn thấy và ai cũng ngộ độc quảng cáo. Nếu nói về máy thì so luôn với AS-44 cùng năm 1944. Không nói trích khí SVT đến nay vẫn là hiện đại nhất của Mỹ, thì khóa nòng AS-44 đã là kiểu chuôi bẹt rộng giảm chuyển động đứng từ PTRS và SKS. MP44 cùng kiểu chèn nghiêng đó, nhưng vẫn là kiểu đứng lạc hậu xa vời từ thời ZB-26.
Như thế, Hitler định lấy súng ngắn làm súng trường, bẽ mặt. Hitler mới đạt tên súng bằng một từ không có chữ súng ngắn pistole, không có chữ súng trường büchse. Đó là gewehr . Rất nhiều lợn sẽ nói G98, G88 đều là G gewehr , nên gewehr là súng trường vì G88 G98 là súng trường. Sự thât là, gewehr là súng chính của lính, vì thế MP súng ngắn hoàn toàn có thể là MP. Ta có thể hiểu gewehr thế này, mỗi lính có một vũ khí chính như giáo, vũ khí phụ như kiếm hay dao găm.... thì trong trường hợp đó, giáo là gewehr. MP44 có tên là gewehr xung phong, gewehr bão tố, SturmGewehr 44.... nhưng quan trong là chữ StG44 không được dập, mà chữ được dập 70 năm trước là MP44 = "súng ngắn liên thanh 1944".
Và các lợn có thể nói Sturmgewehr 44 là khẩu súng trường xung phong đầu tiên trên thế giới chẳng hạn.... Có nhiều khẩu súng có khả năng xung phong bằng cách cắt ngắn nòng khi bắn đạn to. Nhưng, Fedorov Avtomat là khẩu súng trường xung phong ddầu tiên trên thế giới được chấp nhận năm 1915, chấp nhận bản thử nghiệm năm 1913, nó được thiết kế làm súng trường xung phong, chứ không phải là súng trường đối kháng tự động cắt nòng. Chỉ có vài trăm ngàn khẩu MP44 được sản xuất, bằng nửa PPS và là một phần rất nhỏ, 1/30 PPSh. Đường đạn của MP44 mạnh hơn PPSh một chút nhưng vẫn chưa đủ tuổi làm súng trường.
============
Chúng ta dễ dàng phân tích đạn MP44 thế này. Nó có vỏ đạn dài hơn các súng ngắn khác dùng cỡ đường kính súng trường. Ví dụ Mauser C96 Mao-de Mao-sắt và PPSh. PPSh dùng đạn có vỏ 7,62x25mm. Còn đạn của MP44 là 7,92x33mm. Khi cải quá áp hết cỡ thì sơ tốc của MP44 đạn hàng 600 m/s với đầu đạn 8 gram (bằng khối lượng đầu đạn AK 7,62mm có sơ tốc 710 m/s), còn PPSh đầu 5,5 gram sơ tốc 500 m/s.
Cải quá áp là gì ? Như đã nói trên, thuốc súng hiện đại hơn thuốc nổ đen cổ truyền ở chỗ cháy chậm, nhờ đó áp suất tăng chậm, giảm chậm, áp suất tối đa thấp, khí thuốc nguội, nòng súng mỏng và dài, đầu đạn mạnh, nòng bắn lâu không nóng.... Còn pháo dùng thuốc nổ đen cổ có nòng rất dầy gù lưng như gấu, có thể xem
khẩu mle 1870 ở Bảo Tàng Quân Sự (bạn Chiangshan). Súng trường cổ như đã nói, nó có nòng khoan dài để làm cán lê thay giáo, chưa cái nòng dài đó không có mấy tác dụng đẩy đạn.
Để có áp suất tối đa thấp, thì người ta cần một thể tích ban đầu của vỏ đạn và nhồi vào đây một liều thuốc, thường chiếm 1/3 thể tích. Ví dụ đạn AK có thể tích vỏ 2,31 ml bvà nhồi 1,67 gram thuốc khoảng 0,8 ml.
Cùng một loại thuốc súng hiện đại, cùng vỏ và đầu đạn, thì cải quá áp là nhồi thêm thuốc vào cái vỏ đó để tăng năng lực đầu đạn. Việc cải quá áp là giải pháp giật gấu vá vai cho vừa tiêu chuẩn, vì nếu như không phải làm như thế thì người ta mở rộng thể tích vỏ đạn ra và kéo dài nòng ra. Như đã nói, MP38 cải quá áp vì Hitler dựa vào đám súng ngắn cùng đường kinh doanh bỏ sang làm chính trị, họ nhồi sọ xã hội rằng súng ngắn lên vua súng trường lỗi thời. Đến khi gặp PPSh thì quân Đức đã ngập MP rồi nên khồng thể sửa lại toàn bộ và phải cải quá áp. Đạn 9x19 ban đầu là đạn của súng Luger P08, nó làm ngắn và phóng to để thích hợp với súng ngắn cầm một tay có tầm bắn rất thấp, đạn ngắn và to tạo được gia tốc lớn trong nòng ngắn, nhưng nhanh mất tốc độ trong không khí, không hợp với các súng dùng trên tiền duyên có nòng dài cầm hai tay.
MP44 thừa kế cái kỹ thuật "súng trường hết thời" đó, bóp chết SK39, rồi cải quá áp. Chúng ta đã thấy AK có cùng khối lượng đầu đạn và cỡ đường kính với MP44, sơ tốc cao hơn, ở thời sau này thép rẻ hơn, nhưng vỏ đạn dài hơn và cũng dừng ở mức sơ tốc 710 m/s. Thì MP44 ở thời thiếu thép tốt đã cải quá áp kịch trần. Điều này làm súng rất nặng, nặng hơn AK phiên bản đầu tiên (cả đạn nặng hơn 5kg). Và tất nhiên súng này không thể có nòng bền.
Vấn đề là, MP38/40 rất rẻ, nên việc nòng nó không bền cũng không dẫn đến nhiều tác hại. Còn MP44. Với cỡ đạn đó, thì người Đức thấy rằng không thể lùi tự do như MP38 và phải làm loại súng máy có khóa nòng khá đắt. Điều này cũng như bên Thompson SMG Mỹ dưới đây. Thế nhưng, một nước Đức giỏi làm súng cũng lại điên rồ y như Mỹ, với khối lượng đó của MP44 thì thừa sức mang một khối lùi nặng gấp đôi gấp ba MP38 để không cần khóa nòng.
Như nói trên, cải quá áp là làm hàng giả, súng tốt không thể chịu cải quá áp, người ta có thể cho thêm hợp kim crôm để làm ra vài trăm ngàn khẩu súng có tác dụng thuốc lắc tiêm chop đội quân bại trận, chứ không thể làm ra hàng triệu khẩu như những súng chủ lực ngày đó. Cùng ra đời năm 1943, nhưng số lượng MP44 chỉ bằng nửa PPS trong chiến tranh. PPS sau này dừng sản xuất 195x vì có AK rồi, súng ngắn quay về vị trí phụ việc của nó, mà Liên Xô thì đã quá thừa PPSh-41.
Thậm chí sau này,m sau chiến tranh, các nhà nhồi sọ vẫn làm ra những khẩu MP44 cơ sơ tốc đến 680 m/s gần bằng AK để chưng minh cho các lợn biết AK học MP44. Tất nhiên đến đây thì chúng ta đã biết, những súng đó chỉ có thể là hàng hót của dân chơi dùng nòng chịu nhiệt đắt tiền và bắn một số ít phát, là một thứ hàng lởm, không thể là một súng chiến trên mặt trận.
==============
Nga Đức nhiều rối rắm, nhưng chúng ta có thể so sánh với Mỹ.
Thompson bố là một ông tướng hậu cần Mỹ, vì thế ông ta sớm nhìn ra việc đạn được sản xuất hàng loạt rất rẻ. Thế là ông ta thấy rằng súng máy sẽ rất có giá. Ôg tìm hiểu trên kho tàng phát minh Mỹ và tìm được "khóa nòng ma sát" Blish. Thompson format - định dạng một công ty bán súng, nhà Ryal có vốn, li xăng từ nhà Thompson và nhà Blish. Khẩu súng ngắn liên thanh không ra kịp chiến tranh, như các mătj hàng bán ế khác, đẻ ra một cái tên hoàn toàn mới lạ là SMG, Sub Machine Gun, Thompson SMG.
Khóa nòng của Thompson SMG hay đến nỗi khi người ta bỏ khóa nòng đi cho lùi tự do thì súng nhẹ hơn. PPS 3kg là lùi tự do, còn Thompson SMG nguyên thủy nặng hơn 5kg.
Thompson SMG dùng đạn súng ngắn ".45 ACP" 11,4mm. Như trên, súng có tầm bắn hiệu quả dưới 50 mét. MPO38 khi chưa cải đạn quá áp 100 mét, khi quá áp 150 mét, PPSh 200 mét. Đây là đạn của súng ngắn tieu chuẩn liên bang Mỹ M1911 John Browning. Như trên, người ta phóng to quá đường kính súng trường để dùng nòng quá ngắn của súng ngắn cầm một tay. Súng cầm hai tay không cần nòng quá ngắn như thế. Đạn đường kính lớn hơn đạn súng trường sẽ làm đạn nhanh mất tốc độ trong không khí.
Thompson SMG ban đầu bán 200-400 $, sau đại hạ giá xuống 20-40$.
==============
So sánh như thế để thấy rằng. Nếu không có trình độ thiết kế nhà nước như Đông Âu, sau WW1 chỉ còn Nga Đức, thì không thể có súng tốt. Nhưng ở Nga và Đức thì vấn đề cũng không đơn giản. Cùng là nhìn thấy khả năng đạn rẻ như bùn, nhưng Fedorov tiếc cho Mosin không bắn được khi giáp lá cà ở chiến tranh Nga-Nhật, còn Thompson thì nhìn thấy cơ hội bán súng máy. Người Đức có bằng được súng máy và chỉ có súng ngắn máy trước khi bị Liên Xô dạy bảo. Liên Xô khinh súng ngắn, và thiếu cả súng trường, Liên Xô không có súng gì.
Thật ra, PPD cũng không tồi lắm so với MP38, nhưng PPD choáng trước Suomi, phải nói mlà khẩu súng ngắn liên thanh tốt nhất trong WW2. PPSh là bản vớt vát những ưu điểm của Suomi và vẫn là loại súng triệu khẩu, chứ không phải là súng Suomi làm toàn bộ trừ nòng bằng inox. Suomi và PPSh tốt thế nào thì ở đâuy chúng ta không đi rộng, mà nói ở chỗ khác.
Vấn đề ở đây là, Nga-Đức có nhiều chỗ khuyết, nhưng không phải vì những chỗ khuyết đó mà họ sánh bằng những loại hạ đẳng Tây Âu.
Ít nhất thì người Đức đã dập lên MP44 dòng MP44 dưới tay kéo khóa nòng (Đức để bên trái theo binh pháp cá nhân của lính Đức, nay G36 vãn thế), chứ không phải là hạng 70 năm sau vẫn bảo p là súng trường.
Anh-Mỹ-Pháp thì chỉ nhìn thấy như Thompson SMG là hết tầm.
Súng trường xung phong đã có thể có mãu thử từ năm 1913 trước ww1. Fedorov Avtomat có máy móc tồi (tuy là khá khẩm so với ngày đó), nhưng vẫn là súng trường xung phong. Ngay từ lúc có C96 Mauser, thì đã có điều kiện đó về mặt kỹ thuật năm 1896. Súng này Pa-ven Coóc-sa-ghin gọi là "Mao-de".
Súng trường xung phong đã có chương trình quốc gia bên Đức MKb35. Nhưng Hitler tập hợp đám cùng đường phá sản, nên dập những gì đúng đắn chính nghĩa.
Tuy vậy, có thể nói. Nếu như không đi qua "hy sinh toàn diện", nếu không tham gia vào việc lập ra nhà máy súng máy chủ chốt của Hồng Quân, nếu như không trở thành nhà chế súng uy tín nhất Liên Xô, nếu như không có đội ngũ học trò khổng lồ toàn là những bác học và ông chủ đứng đầu xã hội..... Nếu như không có 30 năm chậm chễ, thì Fyodorov không thể có một chương trình chế súng có một không hai, mà cho đến nay chưa một chương trình nào vượt mặt về quy mô như thế.
============
====================
Chúng ta có thể quan sát cách cầm súng trường khác cách cầm súng ngắn, cấu tạo súng trường khác cấu tạo súng ngắn ở ốp lót... qua các bức ảnh mà link đã post trên.
Súng trường được hiểu là súng khai thác hết khả năng ngắm bắn của xạ thủ. Hầu hết các binh nhất đều chỉ có thể bắn chính xác ở tầm bắn 250 mét vào bia số bốn, cho dù súng đạn chính xác tuyệt đối. Tùy theo cách đánh giá mà mức 250 mét này nâng lên 300 mét. Bia số bốn là bia hình người bán thân, tượng trưng cho lính đứng trong chiến hào thò đầu lên. Một số cách thử khác thay bằng bia tròn đường kính 50 phân (25 inch, Mỹ). Một số cách thử phải bắn ngoài trời, một số cách thử bắn trong hầm thử súng... nên đưa ra con số khác nhau 250-300 mét. Tầm bắn hiệu quả được tính bằng cách bắn phát một. Tầm bắn hiệu quả thấp hơn nhiều tầm bắn sát thương. Ví dụ, AK 7,62mm sát thương 1200 mét, Mosin và Mauser 1800 mét-2000 mét. Tầm bắn hiệu quả tiêu chuẩn này cũng thấp hơn nhiều hiệu quả của chùm liên thanh bắn chính các nòng-đạn đó.
Cùng một bia, thì cách tính tầm bắn hiện quả bia số bốn 250 mét cũng khác nhau. Với AK, thì phải bắn ngoài trời, súng mới bắn trên giá chui hết vòng 100. (RPK-74 ở 250 mét ngoài trời 3 viên chui trong một lỗ 18mm). Điểm AK bỏ nòng bằng điểm M16 nòng mới.
Các súng không đạt tầm bắn hiệu quả trên được ngọi là súng ngắn. Những súng ngắn liên thanh nổi tiếng WW2 có tầm bắn hiệu quả như sau
Thompson SMG Mỹ và M3 Grease Mỹ 30 mét (rộng là 50 mét)
MP38/40 Đức dùng đạn Luger Parabellum 9x19mm nguyên thủy có tầm bắn 100 mét. Tầm bắn này đồng thời là tầm bắn của các súng nhái như Lanchester, Sten , Sterling (Anh Quốc nhái lại khẩu MP28.II Đức)
MP38/40 Đức dùng đạn Luger Parabellum 9x19mm cải tiến quá áp đạt 150 mét
PPSh và các súng dùng đạn Tokarev 7,62x25mm đạt 200 mét.
Để có thể bắn chính xác, xạ thủ phải có "bán kính điểm ngắm trước" và "bán kính tay cầm trước" đủ dài, để đủ "độ phân giải" của mắt ngắm và tay hiệu chỉnh súng. Để bắn xa 250 hay 30 mét phải có điểm cầm tay trước ít nhất là 60 cm, tính từ điểm tì vai. Tất nhiên, súng và đạn phải có độ chính xác đủ như thế mới cần tay cầm trước ở xa.
Để có tay cầm trước ở xa thì xạ thủ phải cầm súng ở vị trí nòng, vì nòng nóng nên người ta phải có ốp lót cách nhiệt. Điều này khác biệt với súng ngắn liên thanh như MP38/40, PPSh, MP44.... chúng cầm vào cổ băng.
Súng M126 Mỹ và tư thế bắn súng trường
Cách bắn AK (ông này bắn không đúng lắm)
Đây là MP44
Đây là khẩu MP40. Súng có phần cổ băng dập gờ ma sát để cầm, để có cái cổ băng này thì người ta phải làm băng cắm vào trong cổ, cổ băng dễ biến dạng không cắm được băng trong chiến đấu, nên đây là một cái hy sinh của MP. Điều hài hước là, M16 Mỹ dã có ốp lót nhưng tôn súng súng Đức đến mức cũng làm băng cắm.
Ảnh tư liệu về MP40
Hình khẩu MP44
Đó là huyền thoại rằng AK học theo MP44. Để có điều đó thì các đại lý cám sản xuất ra pistol là súng trường. Sự thật là, MP44 được những người làm ra nó và sử dụng nó gọi là súng ngắn, dập chữ súng ngắn lên vỏ súng (dưới tay kéo khóa nòng), và cấm chỉ xạ thủ dùng MP44 như súng trường.