Mùa xuân 1921 Gustav Ritter von Kahr, Thủ hiến bang Bavaria, dưới áp lực của chính phủ trung ương Berlin đã phải giải tán tổ chức Dân vệ Công dân Bavaria. Hiệp ước Versailles yêu cầu cắt giảm Quân đội Đức xuống còn một trăm ngàn người vào tháng 1/1921. Kết quả là sự sáp nhập vô số “hội ái quốc” cấp tiến, bao gồm Bund Oberland (Hội Oberland) vốn xuất thân từ Freikorps của Epp, và đơn vị Reichsflagge. Nhánh Munich của Reichsflagge là một đơn vị quân sự thực hành kỷ luật nghiêm ngặt, ban đầu chống lại tất cả các nhóm cánh tả, sau đó là chống lại toàn thể hệ thống của Cộng hòa Weimar, và ủng hộ việc tái lập nền quân chủ ở Bavaria. Người đứng đầu của nó là Ernst Röhm.
Chính từ sự khởi xướng của ông ta mà Hội Oberland, Reichsflagge và tổ chức SA Quốc xã đã thành lập Deutscher Kampfbund (Hội Chiến đấu Đức) ngày 1 và 2 tháng 9/1923 tại Nuremberg, với mục tiêu “bằng mọi giá chặn đứng nỗi ô nhục đáng xấu hổ mang tên Hiệp ước Versailles”. Hội Chiến đấu xác định là phải chiến đấu chống lại “chủ nghĩa Mác-xít, bọn Do Thái và hệ thống dân chủ nghị viện”. Adolf Hitler nắm lấy quyền lãnh đạo chính trị ngày 25/9/1923, dẫn tới sự chia tách Reichsflagge vào tháng 10. Những nhóm lớn rời khỏi Hội Chiến đấu, trừ Reichskriegsflagge vẫn còn dưới quyền Röhm, và chấp nhận Hitler làm lãnh tụ chính trị tức “Führer”của mình.
Từ năm 1921 Ernst Röhm, đại diện điển hình của thế hệ đã tham gia chiến đấu ngoài mặt trận, đã là một trong những nhân vật chủ chốt của quá trình biến chuyển từ bộ phận bảo vệ an ninh cho Đảng NSDAP của Hitler tại các cuộc mít tinh quần chúng trở thành một tổ chức bán quân sự Sturmabteilung (SA), và ông ta có các mối quan hệ tuyệt hảo với tất cả những tổ chức bán vũ trang khác. Vì là “cố vấn quân khí” nên ban đầu ông ta chịu trách nhiệm về việc đảm bảo bí mật – ở nước Đức đang giải trừ quân bị thì việc này là bất hợp pháp – cho kho vũ khí của Lữ đoàn bộ binh Epp, và từ năm 1921 trở đi chịu trách nhiệm cho toàn bộ quân khu Bavaria, khiến ông ta có biệt danh là “vua đại liên xứ Bavaria”.
Năm 1919 Gebhard và Heinrich được chuyển từ Dân vệ Công dân Munich sang Lữ đoàn bộ binh 21; bây giờ thì cả hai – Heinrich từ năm 1922, Gebhard từ đầu năm 1923 – cùng gia nhập Reichsflagge. Qua mấy năm gần đây thái độ của họ không chấp nhận nền cộng hòa nghị viện đã ngày càng chuyển sang quan điểm cấp tiến rõ rệt, và họ ngày càng quyết tâm trong việc sẵn sàng “giải quyết” tình thế chính trị và kinh tế bất ổn bằng vũ lực súng đạn. Không có bằng chứng nào về thái độ của cha mẹ với sự biến chuyển chính trị của hai người con, nhưng thật khó để cho rằng bọn họ có thể chịu sống chung dưới một mái nhà trong khi có quan điểm trái ngược nhau. Cả trong “Hồi ký” của Gebhard lẫn nhật ký của Heinrich đều không có bất kỳ đề cập nào đến sự phản đối của cha mẹ, kể cả khi hai anh em cuối cùng đều tham gia vào cuộc biến chính của Hitler.
Ngay từ tháng 9/1923 ở Munich đã có những tin đồn rằng về một cuộc đảo chính sắp xảy ra. Tồn tại một cảm giác lan tràn khắp nơi rằng có điều gì đó sắp xảy ra, và đặc biệt là những thành viên của Hội Chiến đấu đều hết sức căng thẳng chờ đợi. Cả Adolf Hitler cũng thúc giục hành động mau lẹ. Ông ta đang cạn dần nguồn quỹ để hỗ trợ cho SA, các hội dân tộc chủ nghĩa đang đe dọa tách ra theo những hướng khác nhau của riêng họ, và uy tín của ông ta trong đám lính chiến đấu cánh hữu đang có nguy cơ tan biến nếu ông ta không ra tay làm điều gì đó.
Trong những ngày tháng đó xứ Bavaria bị cai trị bởi tam đầu chế: Kahr, từ ngày 26/9/1923 là Cao ủy chính quyền với quyền lực gần như độc tài; Hans Ritter von Seisser, đứng đầu cảnh sát Bavaria; và Tổng tư lệnh quân đội xứ Bavaria von Lossow. Bọn họ đều mơ đến cuộc “hành quân về Berlin” – phỏng theo hình mẫu cuộc “hành quân về Rome” của Mussolini – để lập nên một chính phủ dân tộc chủ nghĩa tại đấy. Hitler cố gắng lôi kéo cả ba về phía mình – ông ta cần sự ủng hộ quân sự và ít nhất là sự đồng lõa ngầm của cảnh sát. Tuy nhiên, cuối cùng ông ta quyết định cứ tiến hành không cần đến họ, mặc dù làm một mình có nghĩa là cuộc biến chính của ông ta sẽ thấy rõ không thể thành công. Quyết định tấn công sớm hơn dự tính được ban ra ngày 7/11. Hitler muốn đưa ra một tín hiệu khích động. Ngày mùng 8 tất cả những chính trị gia hàng đầu ở Munich được tập trung ở Bürgerbräukeller để nghe bài diễn văn của Kahr.
Với sức chứa ba ngàn người, sảnh bia Bürgerbräukeller ở khu phía đông thành phố ngập tràn tiếng huyên náo. Kahr vừa kết thúc phần đầu bài phát biểu của mình thì Hitler và đám SA của ông ta xông vào tòa nhà và vừa vung khẩu súng lục giữa tiếng náo động không dứt vừa tuyên bố “cách mạng dân tộc”. Tướng von Lossow và Hans von Seisser cho tiến hành đối phó, một việc dù ít dù nhiều đã bóp chết cuộc biến chính từ trứng nước. Giờ đây Hitler và đám SA sắp phải trả giá cho việc vội vàng thiếu chuẩn bị của mình.
|