Rõ ràng, cả Ernst cũng nôn nóng chờ có cơ hội cầm súng bảo vệ tổ quốc. Hoặc ông gia nhập Freikorps để chứng tỏ cho hai anh rằng ông không còn là đứa con được cưng chiều trong gia đình, điều mà hai anh vẫn còn nghĩ trong đầu? Gebhard đặc biệt khư khư giữ suy nghĩ ấy; ông viết lại trong “Hồi ký”: “Rất tự nhiên, xét theo sự khác biệt tuổi tác và môi trường ảnh hưởng mà Ernst có do còn là học trò, mối quan hệ giữa em với Heinrich và với tôi không gần gũi như như giữa hai chúng tôi. Hơn nữa, do ra đời muộn nên em bị mẹ nuông chiều quá mức, khiến cả hai chúng tôi, đều đã trải qua tất cả những thứ đó rồi, cùng thấy khó chịu”. Vậy là cả trong “Hồi ký”, được viết khi ông đã già, cũng phản ánh thái độ hơi đàn anh đối với em út của mình, người dường như ông thấy ghen tỵ do ảnh hưởng đặc biệt của cha mẹ với em, và có lẽ bởi vì Thế Chiến thứ I đã cắt đứt thời niên thiếu của ông đột ngột đến vậy.
Cuối tháng 7 Heinrich vượt qua kỳ thi, hoàn thành tốt nghiệp bằng canh nông chỉ trong vòng ba năm. Ông ta đã rút ngắn được thời gian học thông thường được một năm, do tại nhà Rehrl, trong khi thực tập, ông ta đã có được thời gian để học miệt mài. Sau đó ông ta bỏ công tìm kiếm việc làm nhưng gần như vô vọng. Cha ông vẫn còn những mối quan hệ đầy thế lực; trong trường hợp này là Hudezeck, thầy giáo cũ của Gebhard và Heinrich, đã tìm cho ông ta việc làm ở một nhà máy phân bón tại Schleissheim, phía bắc Munich. Mối quan hệ này, dựa trên thực tế đôi bên cùng có lợi, được tiếp tục suốt nhiều năm trời. Mười lăm năm sau Heinrich, theo đề nghị của cha, đã dùng vai trò của mình là Thống lĩnh SS và người đứng đầu cảnh sát Đức để giúp Hudezeck thăng lên chức hiệu trưởng. Mười lăm năm sau nữa Hudezeck giúp lại Gebhard bằng cách cung cấp lời khai miễn tội cho ông này trong thời kỳ Quốc xã.
Theo lời Gebhard, tiền công của Heinrich ở Schleissheim là “rẻ mạt”, nhưng ít nhất đó là một vị trí ổn định, điều gần như không thể kiếm được đối với một kẻ vừa bước chân vào thị trường lao động thời ấy. Với Heinrich Schleissheim quá xa Munich, vì vậy ông ta phải đổi chỗ.
Khi ấy Gebhard Cha đã được cấp một căn hộ ở tầng trên cùng của trường Wittelsbacher Gymnasium, và đến mùa thu vợ ông cùng với Ernst chuyển đến Munich. Đó là một căn hộ rộng rãi, có sảnh hàng lang dài và ảm đạm. Có đủ phòng cho tất cả gia đình, khiến ít nhất là tiết kiệm được chi phí thuê buồng ngủ cho Gebhard.
Quảng trường Marsplatz, nơi có trường Gymnasium, rất gần trung tâm thành phố, nhưng khu dân cư này không hấp dẫn mấy. Ngôi trường, mà ngày nay vẫn còn tồn tại, tọa lạc ven một con đường khu vực khá rộng dẫn ra ngoài thành phố và rất gần nhà ga trung tâm. Vào thời ấy có một doanh trại có bãi đất duyệt binh rộng nằm đối diện ngôi trường. Thời ấy có lẽ ít có tiếng ồn động cơ giao thông, nhưng tiếng ồn do học sinh, tiếng rống các khẩu lệnh từ bãi đất tập và tiếng tàu lửa chuyển hướng có thể nghe thấy được tư trong căn hộ, chưa kể đến tiếng la hét từ những cuộc mít tinh quần chúng ở Zirkus Krone.
Heinrich thường từ Schleissheim về Munich, không chỉ để gặp gia đình và bè bạn, mà còn để tham dự những hội nghị chính trị của nhiều nhóm cánh hữu khác nhau. Ông ta có mặt ở Königsplatz khi Hitler phát biểu trước đám đông tuần hành phản đối thuộc Hội Vereinigten Vaterländischen Verbände Bayerns (Hội Liên hiệp Ái quốc Bavaria). Cuộc mít tinh quần chúng, bao gồm khoảng ba mươi ngàn thành viên có vũ trang của nhiều tổ chức cực hữu khác nhau, đã diễn ra dưới khẩu hiệu “Vì nước Đức - chống bọn Berlin” và được hướng đến chống lại “chủ nghĩa Bolshevik Do Thái” mà như họ tuyên bố là đang sử dụng nền cộng hòa để che đậy cho việc củng cố vị thế của mình.
Những nhóm cánh hữu đối kháng tại Bavaria đã đoàn kết lại để chống đối chính phủ ở Berlin. Đảng NSDAP – Nationalsozialistische Deutsche Arbeiterpartei, Đảng Quốc gia Xã hội Công nhân Đức, thành lập ngày 5/1/1919 với tên gọi Đảng Công nhân Đức và tồn tại dưới tên gọi này tới tháng 2/1920 – đã tổ chức cuộc mít tinh quần chúng đầu tiên của mình ngày 24/2/1920 tại Hofbräuhaus, một quán bia rộng lâu đời nằm ngay trung tâm Munich. Trước hai ngàn người ủng hộ, lãnh tụ mới bầu của Đảng Adolf Hitler, kẻ tự gọi mình là “người đánh trống” của phong trào cánh hữu, đã tuyên bố hai mươi lăm điểm của chương trình hoạt động của Đảng. Trong đó bao gồm một “nước Đại Đức” cho mọi người thuộc dân tộc Đức, hủy bỏ Hiệp ước Versailles, những kế hoạch cho “ruộng đất” (các thuộc địa) và một cuộc chiến chống lại chủ nghĩa tư bản “Do Thái”. Để thực hiện những yêu cầu này, ông ta khăng khăng, cần tạo ra một quyền lực tập trung mạnh mẽ, thay thế nền dân chủ bằng hệ thống chuyên chế độc tài. Việc Hitler không ngừng trút căm hận lên “bọn tội phạm tháng Mười Một”, những nhà chính trị mà ông ta tuyên bố rằng đã phản bội nước Đức bằng cách đề nghị đình chiến, đã được ngày càng nhiều người tán thành. Chẳng mấy chốc sự xuất hiện của ông ta trên bục có thể kéo người nghe đến đầy kín tòa nhà Zirkus Krone khổng lồ, nơi từ tháng 5 tới tháng 8 1923 ông ta đã diễn thuyết trước đám đông chen kín đến năm lần.
|