View Single Post
  #66  
Cũ 11-01-2013, 16:26
danngoc danngoc is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 1,121
Cảm ơn: 99
Được cảm ơn 1,021 lần trong 430 bài đăng
Default

Trong những năm tháng ấy dường như ông ta đã chân thành tin rằng mọi chuyện sẽ “bùng nổ” bất cứ lúc nào, hoặc là nổ ra nội chiến hoặc có một cuộc xung đột với các quốc gia khác. Nhưng trong cuộc “đấu tranh” đáng ngại này ông ta tin rằng mình phải đối mặt với cả những thử thách cá nhân đang chờ đợi phía trước: phải tự lo liệu cho bản thân được trong tương lai gần, phải trở nên trưởng thành cứng cáp. Đó là viễn cảnh mà ông ta thấy rất đáng lo: “Tôi vẫn còn cách rất xa sự tự tin tao nhã mà tôi mong mình có được”, ông ta ghi lại vào tháng 11. Ông ta dùng lượng thời gian đáng kể để hoàn thiện “địa vị tao nhã” của mình trong hội hay để tán gẫu với “những người quen hữu ích” nhiều hơn là để học hành nghiêm túc, điều mà ông ta chỉ tập trung làm vào những lúc ngắn ngủi trước khi kiểm tra. Ông ta sợ sự kết thúc của khoảng lặng trước cơn bão này cũng nhiều như là chuyện ông ta mong chờ tới khi được “chiến đấu để chứng tỏ bản thân”. “Thời gian trôi mới nhanh làm sao. Những ngày tháng sinh viên sung sướng đáng quý của tôi sắp sớm chấm dứt”, ông ta than phiền trong nhật ký ngày 21/2/1922. Từ nhiều đoạn ông ta ghi chép ta thấy rõ ông ta lo lắng về tương lai của mình ra sao, và ông ta hay thay đổi những kế hoạch to lớn của mình như thế nào. Ngày 22/11 ông ta đã ghi, sau một buổi nghe giảng tại Hofbräuhaus về các chủ đề quân sự về Thế Chiến lần thứ I, “lúc này tôi thấy rõ hơn bao giờ hết rằng nếu có một chiến dịch nữa xảy ra tại phía đông, tôi sẽ tham gia nó. Với chúng ta phương đông là khu vực quan trọng nhất. Chúng ta phải chiến đấu và định cư tại phương đông”. Chỉ đúng một ngày sau ông ta đã lại nao núng, tự hỏi xem dòng đời sẽ đưa mình tới đâu: “Tây Ban nha, Thổ Nhĩ Kỳ, các nước Baltic, Nga, Peru? Nếu Chúa muốn, trong hai năm tôi sẽ không còn ở Đức nữa, trừ phi có chiến tranh lần nữa và tôi nhập ngũ”. Ông ta cứ bị giằng xé như vậy giữa các mơ ước muốn di cư và trở thành người lính.

Trong khi Heinrich đang chiến đấu với việc tâm trạng thay đổi thường xuyên, với sự buồn phiền, với những nghi ngờ và các khái niệm đạo đức cứng nhắc của mình, Gebhard rõ ràng hưởng thụ đời sinh viên theo một cách thoải mái hơn nhiều. Ông “bình thản chấp nhận cuộc sống thanh đạm thời ấy”, và hưởng thụ “những niềm vui giản dị” như khi ông và bạn bè “thường tìm cách phù phép tạo ra những buổi chiều vui vẻ trên sân khấu và bục gỗ thực sự từ con số không”.

Mùa thu năm 1921 Gebhard đem lòng yêu Paula Stölzle, một cô em họ xa từ vùng Weilheim, phía nam Munich, có lẽ vào dịp cô tới chơi Ingolstadt. Mùa đông đến khi ông đang được đào tạo thực tập tại một nhà máy ở đấy. Tháng 11 Paula cũng đến gặp Heinrich ở Munich. Họ uống trà trong phòng ông ta, hút thuốc và trò chuyện về mối quan hệ giữa cô và Gebhard; “và rồi chúng tôi hôn nhau và đồng ý gọi nhau bằng đại từ thân mật du. Cô ấy là cô gái đáng quý nhất trên đời. Rất sôi nổi, có chút nhẹ dạ phù phiếm. Cô hoàn toàn là mẫu người phụ nữ dành cho Gebhard”. Họ hứu hôn trong dịp lễ Phục sinh 1922. Cha mẹ Himmler dường như rất vui khi được kết sui gia với ông chủ nhà băng đáng kính Max Stölzle, và cuộc hứa hôn được tuyên bố quá sớm đến đáng ngạc nhiên – khi ấy Gebhard vẫn còn là một anh sinh viên.


HẾT CHƯƠNG 5

Thay đổi nội dung bởi: danngoc, 11-01-2013 thời gian gửi bài 16:28
Trả lời kèm theo trích dẫn