View Single Post
  #33  
Cũ 11-01-2013, 16:26
danngoc danngoc is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 1,121
Cảm ơn: 99
Được cảm ơn 1,021 lần trong 430 bài đăng
Default

Ông ta vẫn còn cảm thấy mình lớn hơn hẳn Ernst, nhưng dường như đang sợ ảnh hưởng của mình lên em trai sắp tan dần. Có lẽ đấy là lý do ông ta đánh giá Ernst là “nhỏ bé, kém quan trọng và xấu xí” và đòi hỏi phải thường xuyên viết thư để chứng tỏ tình cảm; nếu thư không đến thì ông ta phạt Ernst bằng cách không thèm nói chuyện nữa.

Mặc dù tằn tiện do cha mẹ quy định và tính toán chi tiêu quá tỉ mỉ, Heinrich vẫn thường xuyên than phiền là thiếu tiền ở Fridolfing. Chuyện này không có gì ngạc nhiên, nếu căn cứ thực tế rằng mặc kệ đang thời kỳ khó khăn, ông ta vẫn tiếp tục sống theo kiểu mình đã quen hồi còn ở nhà. Frau Rehrl thu xếp cho các nhu cầu cá nhân của ông ta và việc giặt giũ quần áo, một phụ nữ khác được cha mẹ ông ta trả tiền để dọn phòng, bởi vậy ông ta cần tiền chỉ để dùng tiêu riêng. Số tiền ấy không phải là nhỏ, gồm cả chiếc xe mô tô, vô số chuyến đi chơi và các thú vui khác của ông ta. Ông ta dùng gần hết hai mươi mark cho một một chuyến đi với bạn bè tới buổi lễ hội ở vùng Tiimoning kế đấy – gồm du lịch, xúc xích, bia, xem chương trình biểu diễn – một khoản đáng kể vào những ngày ấy đối với một thanh niên mà cha mẹ vừa mất một phần lớn gia sản trước đây của mình trong chiến tranh.

Mùa thu 1921 Heinrich quay về đại học Munich. Ông ta trở lại ở cùng quận trước đây, trong nhà trọ trên phố Briennerstrasse của một người quen khác của cha mẹ ông, Frau Wolf. Giờ đây đôi khi ông ta đã phải tự nấu ăn cho bản thân. Đến tháng Năm Gebhard vượt qua kỳ thi sơ bộ tốt nghiệp – vì là cựu binh đã qua chiến đấu nên ông được miễn các bài kiểm tra. Điểm thi không cao mấy cho thấy ông đã dùng nhiều thời gian cho việc binh hơn là việc học. Nạn lạm phát phi mã đã khiến điều kiện sống ngày càng tồi tệ hơn, kể cả với hai anh em Himmler. Năm 1921 hàng nhu yếu phẩm tăng giá đến tám lần so với khi chiến tranh vừa kết thúc, chỉ khiến cho cha mẹ họ thêm tằn tiện.

Rõ ràng Heinrich cảm nhận gánh nặng của việc này nhiều hơn anh em mình. Ngày 24/11 năm đó ông ta ghi trong nhật ký của mình rằng đã trò chuyện rất nhiều với Lu về những thiệt hại và “cảnh khốn cùng kinh khủng” của họ. “Nhưng chúng tôi quyết định phải giữ lấy danh dự bản thân; đó là điều tốt nhất chúng tôi có”. Và hai tuần sau, ngày 9/12: “Đời sinh viên thật khốn khổ làm sao! Khắp nơi có biết bao thứ hay vậy mà chúng tôi không thể mua nổi dù là món rẻ nhất – và cuộc sống tính cho đến lúc này vẫn ổn thỏa. Nhưng ai biết được sắp tới sẽ ra sao? – bần cùng, sự giam cầm, chiến tranh”.
Trả lời kèm theo trích dẫn