Bắt đầu từ tháng 9/1920 Heinrich đến làm tại một nông trang ở Fridolfing, gần biên giới với Áo, để làm nốt quãng thời gian thực hành lấy kinh nghiệm mà ông ta đã phải bỏ dở mùa thu năm trước. Công việc này được thu xếp nhờ Frau Loritz vì bà có quen với gia đình Rehrl là chủ ở đây, và Heinrich đã được đối xử như người nhà. Ông ta tránh phần lớn việc lao động chân tay nặng nhọc và đắm mình vào niềm say mê lãng mạn đối với cuộc sống “thanh bình” cổ truyền miền thôn quê qua vô số chuyến dạo chơi và thảo luận sôi nổi với Herr Rehrl. Ông ta lấy dùng một chiếc mô tô và cuối tuần đi thăm các bạn cũ của gia đình ở Munich, Ingolstadt và nhiều nơi khác, và thường đi chơi trong vùng núi Alp thuộc Áo. Các bạn bè Munich của ông ta giúp ông ta cập nhật tin tức qua thư từ, nhưng ông ta cũng thường xuyên được người quen và người nhà đến thăm. Các gói bưu phẩm liên tục được ông ta và mẹ mình gửi qua gửi lại – để đổi lấy sách ông ta đã đọc xong, quần áo lót mặc bẩn và những thứ “rác” tương tự, ông ta được nhận lại quần áo sạch, thuốc lá và gói thực phẩm, mặc dù thức ăn ở nhà Rehrl không thể chê vào đâu được nữa.
Trong thời gian này Heinrich cũng thường trao đổi thư từ với Ernst, lúc này mười lăm tuổi. Người em thường gửi cho ông anh những bức hý họa vẽ chân dung tự họa mà cả Heinrich lẫn nhà Rehrl đều rất thích thú. “Em không thể tưởng tượng nổi anh thích những bức vẽ đẹp ác liệt của em thế nào đâu”, Heinrich viết ngày 14/11. “Mặc dù em còn đang tuổi lóng ngóng nhưng em vẽ vẫn rất cừ”. Rõ ràng “Ernsti” không chỉ là một học sinh cư xử mẫu mực mà còn có chút khiếu hài hước. Trên các bức ảnh chụp đính trong album gia đình ta có thể thấy ông tôi thích nhăn mặt kéo mũi làm hề ra sao. Tuy nhiên, mặc dù Heinrich thích mấy trò đùa của em mình nhưng ông ta không thể ngăn mình trút cho em trai những lời hô hào và chỉ dẫn cách cư xử.
Anh rất vui khi thấy em đạt điểm tốt. Nhưng đừng để điểm số lấn át đầu óc, em được điểm cao duy nhất chỉ nhờ các bạn khác hơi ngốc hơn em chút xíu (mà điều này đáng ra phải khác hơn nhiều). Nhân đây, anh cũng mong em học tốt môn lịch sử, không chỉ vì yêu cầu của nhà trường mà còn phải thực sự quan tâm, bởi em rất cần đến nó trong cuộc sống. Lúc này em đừng quá phiếm diện, hãy cư xử cho tốt và đừng làm phiền cha mẹ hay ai đó nhé...!
|