ĐIỀU CÒN LẠI CỦA TÌNH YÊU
Câu chuyện của một bác sĩ thực tập...
Sáng đầu tuần bao giờ cũng đông bệnh nhân. Tất cả đều hối hả. Khoảng 8.30 một cụ ông khoảng 80 tuổi chậm rãi đến. Cụ nói với tôi cụ bị một vết thương ở ngón tay cái, tuần trước đã khâu, hôm nay bác sĩ hẹn cụ đến tháo chỉ.
Tôi nói cụ ngồi đợi, vì bác sĩ khâu cho cụ đang bận. Giọng run run, cụ phân trần với tôi rằng cụ có việc rất quan trọng vào lúc 9 giờ sáng.
Gật đầu tỏ vẻ thông cảm với cụ, tôi nói chắc cụ sẽ phải đợi khoảng một tiếng nữa. Cụ thở dài, nhìn đồng hồ rồi buồn rầu nhìn ra ngoài sân. Thực ra việc cắt chỉ này tôi hoàn toàn có thể làm được. Tôi dẫn cụ vào một phòng bệnh còn trống, bảo cụ ngồi đợi, rồi đi lấy dụng cụ.
Tôi tháo băng, vết thương trên ngón tay cụ đã lành. Tôi cắt chỉ, làm sạch chỗ khâu, rồi băng lại.
Vừa làm tôi vừa trò chuyện với cụ: “Sao ông vội thế ạ? Hình như ông có hẹn với một bác sĩ khác phải không ạ?”
Cụ lắc đầu, cười hiền lành: “Không, không phải thế. Ông vội vào bệnh viện chăm sóc bà vợ bị ốm”.
Tôi hỏi cụ bà bị bệnh gì. Cụ nói bệnh Alzheimer.
Khi tôi làm xong, thì đồng hồ đã chỉ gần 9 giờ. Tôi ái ngại hỏi cụ: “Liệu bà có lo không nếu như ông đến muộn một chút?” . Cụ cười buồn: “Không, cháu ạ. Đã 5 năm nay bà không còn biết ông là ai”.
Tôi hỏi: “Bà không biết ông là ai mà sáng nào ông cũng đến thăm bà à?”
Cụ vỗ vai tôi thân mật: “Ừ, bà không biết ông là ai, nhưng ông thì biết rõ bà là vợ của ông”. Nói rồi cụ bắt tay từ biệt tôi.
Tôi nhìn theo dáng lòng khòng liêu xiêu của người đàn ông. Bà cụ kia thật hạnh phúc. Bà đã quên tất cả, nhưng người đàn ông mà bà đã yêu vẫn luôn ở bên, chăm sóc cho bà.
Tình yêu còn lại gì sau sự đam mê và lãng mạn? Tình yêu thực sự đó là khả năng chấp nhận tất cả những gì đã, đang và sẽ tới.
Nguồn: VMC blog - A smile of the smiling nation
__________________
Ласковый Май
|