Tự dưng câu chuyện chuyển sang Phật pháp hẫp dẫn ghê nhi!
Trích:
|
Tom Cat viết
Phật giáo ngày xưa bị xếp vào loại "tà đạo" vì nó không tin vào các thế lực siêu nhiên như các tôn giáo khác. Chỉ cần thấy cái triết lý "ai cũng có thể là Phật" là đã thấy cái sự tiến bộ của tôn giáo này rồi. Chỉ có điều nó lý giải sự vật ngây thơ chất phát quá. Sinh - trụ - dị - diệt, vô thường, vô ngã lại vô vi.. Đời người là bể khổ, số phận nó thế, ráng mà tu thân, để được "sướng" hơn ở kiếp khác! Khuyên con người cam chịu số phận...
|
Đoạn đậm đậm trên đây đ.c
Tom Cat thấy thế thật à? Riêng câu
Khuyên con người cam chịu số phận cũng đủ thấy đồng chí chưa nghiên cứu kỹ rồi. Đạo Phật không khuyên con người cam chịu số phận, mà đưa ra giải thích cho những khổ sở của con người phải chịu ở kiếp này (bằng các triết lý về nghiệp, về nhân quả) và khuyên người ta cố gắng tu tập, tinh tấn để
chuyển nghiệp.
Trích:
|
Tom Cat viết
Tất nhiên ông Mác râu, rồi sau này ông Lý Ninh đều nghiền ngẫm chán mấy cái triết lý này rồi. Các ông ấy chắt lọc ra cái gì mà các ông ấy thấy cần để xây dựng nên cái Học thuyết của mình nên bạn thấy có phần giống nhau là vì thế. Thì chung qui cũng tại cái khách quan tồn tại mà thôi, không có ông Mác, ông Ănghen, ông Lý Ninh thì cũng sẽ có ông X, ông Y nao đó nhận thấy và viết lại được thôi mà.
|
Trích:
|
Fansipan viết
Thế mới biết những điều tưởng như Phương Tây bắt đầu khám phá ra thì Phương Đông đã nói hết rồi.
Cụ hói Lý Ninh có câu nổi tiếng "Điện tử cũng vô cùng vô tận, tự nhiên là vô tận" thì trong kinh Phật đã có nói: Không có cái Pháp nhỏ nhất vì cái Pháp có phần bên trên và bên dưới, bên phải và bên trái... Kể cả cụ Mác râu viết trong tư bản luận những điều mà ta có thể tìm thấy trong kinh Phật A di đà.
|
Hai cái đoạn trên đây thì đồng ý với hai đồng chí luôn. Hệ thống lý luận Mác Lê (Triết học, Kinh tế chính trị học và Chủ nghĩa xã hội khoa học Mác - Lênin) luôn đề cao tính kế thừa của tư duy, trong đó phương pháp nghiên cứu của Mác - Lênin là
duy vật lịch sử - thú vị nhất là yếu tố
lịch sử, nên xem xét cả những hệ thống tư tưởng lý luận cũng theo chiều lịch sử và do đó cho rằng, mình là tư tưởng cuối cùng đương nhiên là tiên tiến, là khoa học và duy nhất đúng. Đạo Phật cách đây hai ngàn mấy trăm năm (còn trước Chúa Kitô mấy trăm năm) thì đương nhiên là
lạc hậu, thô sơ, siêu hình là đúng. Đáng tiếc, nói vậy mà nhiều khi không phải vậy.
Bản chất của triết học Mác - Lênin là chủ nghĩa duy vật (có từ tám mươi đời trước Mác) kết hợp với phép biện chứng (của Hêghen). Ở đây cần làm rõ một điểm khác biệt cơ bản giữa Phật và Mác. Mác đưa ra lý thuyết của mình khi mà một số phát kiến khoa học mới được chứng minh: các nhà bác học từ Lêôna đờ Vanhxi đến Galilê, Niutơn, Đácuyn... đang chỉ ra bản chất vật chất của trái đất, nguồn gốc của con người là từ con khỉ... Việc ngay lập tức ôm lấy cái kết luận
Vật chất có trước và quyết định ý thức, ý thức là sự phát triển cao của vật chất đương nhiên sẽ đặt lý luận Mác - Lênin vào vị trí đối lập với các tư tưởng kiểu như của Phật.
Phật lại chỉ ra khác. Theo Phật pháp thì vật chất và ý thức, chẳng cái nào có trước cái nào có sau cả. Nếu cứ nhất quyết phải có một cái gì có trước, cái gì có sau... thì cứ việc thừa nhận là cả hai món đó phát sinh cùng một lúc. Còn với người học Phật, thì điều đó không quan trọng, không cần thiết phải đặt vấn đề đó ra. Tuy nhiên Phật pháp lại xem xét tất cả các sự vật hiện tượng trên một mối quan hệ qua lại hết sức khăng khít, chặt chẽ... nên trên thực tế, có thể nói Phật pháp là
biện chứng khách quan.
Như Pháp sư Tịnh không nói:
Nói sai là đã sai ngay trong chính con người ấy. Người học Phật pháp không nói đúng nói sai, không nghĩ rằng đúng rằng sai. Đó chính là cái khoa học hay biện chứng của Phật pháp vậy.
Phật pháp với tư cách là một tư tưởng vô thần, không thừa nhận
Đấng sáng thế như một số tôn giáo khác, thì dưới cái nhìn của các nhà Mác-xít Lê-ninít, nhất là các
nhà đó ở Việt Nam (tôi không đánh giá gộp GS Trần Đức Thảo vào đây) thì triết học của Phật là siêu hình và... mê tín.
Tuy nhiên nếu nghiên cứu thật kỹ thì những gì của Mác đã nghiên cứu ra, là sự sao chép thô thiển các tư tưởng có sẵn, mà phần nhiều từ những tư tưởng hết sức khoa học và trí tuệ của Phật.
Trích:
|
Nina viết
Chỉ có hai thứ vô hạn: Vũ trụ và sự ngu ngốc của loài người, mà tôi cũng chưa thực sự tin tưởng vào sự vô hạn của vũ trụ.
|
Cũng chính Anhxtanh viết: "
Trong thế kỷ 21 nếu như có một hệ thống tư tưởng nào có thể giải đáp hết tất cả các thắc mắc của con người, thì đó là Đạo Phật"
Theo Phật thì cả vũ trụ và hết thảy chúng sinh đều đã trải qua vô lượng kiếp, thì đủ để hình dung tính vô hạn của vũ trụ cả về không gian lẫn thời gian.
Tính khoa học của Phật pháp cực nhiều ví dụ. Như khái niệm
sát na, đơn vị nhỏ nhất của thời gian - vào thời của Phật, chẳng ai có thể chỉ ra điều đó cả. Tất nhiên, Phật cũng đã sinh ra và lớn lên trong một nền triết học phát triển hết sức cao. Trong năm nay tôi đến Ấn Độ hai lần, cả hai lần đều mê mải kiếm tìm những tài liệu hết sức tuyệt vời về văn minh Ấn Độ, về các tôn giáo và tín ngưỡng của xứ Ấn Độ cổ như Bà-la-môn, thì thấy Đức Phật đã được thừa hưởng rất rất nhiều những thành tựu về triết học và tôn giáo của dân tộc.
Trích:
|
SSX viết
Vũ trụ cũng là hệ kín.
|
Có lẽ đây là câu khó hiểu nhất trong topic.
P.S. @ bác
USY: bác viết xong chưa ạ? Em vẫn chờ đấy