Trích:
Liensovsky viết
Nói về những ngày trước và sau hiệp định Paris thì nên đọc thêm hai cuốn hồi ký: "Trong gọng kìm lịch sử" của Bùi Diễm (nguyên Đại sứ VNCH tại Mỹ) và "Khi Đồng minh tháo chạy" của Nguyễn Tiến Hưng (cựu Tổng trưởng Kinh tế VNCH), họ là những người trong cuộc, họ hiểu người Mỹ rất thực dụng, nước Mỹ đã cố gắng giúp đỡ Đồng minh nhưng khi thấy không có lợi nữa thì họ cũng sãn sàng quay lưng, lại còn nguyền rủa: Sao? họ vẫn chưa chết à! (Lời Kitsinger). Đằng sau Vc đuổi tới, đằng trước Mỹ ngoảnh mặt ra đi " hòa bình trong danh dự", "đối với nước Mỹ, vấn đề VN đã kết thúc".Kinh tế kiệt quệ không thể duy trì bộ máy cai thầu chiến tranh, không ai cho vay ngoại trừ Iran với điều kiện thế chấp mỏ dầu mà Iran đang làm cố vấn pháp lý về khai thác. Con đường chiến bại của VNCH là không thể tránh khỏi.
|
Mình nghĩ sai lầm của Mỹ cũng là may mắn cho bên phía mình là Mỹ hất chân cụ Diệm (trước kia mình bắt chước cụ Chivas gọi là thằng). Cụ Diệm đã nói với Mỹ là chiến tranh Việt Nam không cần đưa vũ khí hạng nặng và quân đội chính qui. Cụ Diệm định dùng chiến tranh tuyên truyền chống lại phía bên kia. Mỹ không nghe, cho người giết cụ. Cụ chết thì miền Nam cũng rối như nồi canh hẹ. Nếu cụ sống thì chưa biết lịch sử sẽ đi về đâu. Chao ôi mà lịch sử thì không nên nối từ NẾU.