Sau khi Maja rời Munich để sống cùng gia đình khác trong một năm nhằm học cách quản lý nội trợ, Lu và Kätha (sớm lấy nhau) đã trở thành những người bạn thân nhất của ông ta. Kätha thường ký “người em gái nhỏ của anh” trong vô số bức thư gửi Heinrich. Bà cũng là người mà Heinrich thích trao đổi nhất về những khó khăn của mình. Ngày 6/12/1920 bà viết, “Cứ lúc nào anh làm theo tình cảm của mình, thì gần như anh lại có cảm giác như đang buông trôi, tức là thể hiện sự yếu đuối. Chẳng lẽ anh đã quên sức mạnh tuôn ra những lúc anh im lặng?... Đừng kìm nén mình quá mức, Heini, sao cho đừng đánh mất những điều tốt đẹp nhất mà cuộc đời đem lại”.
Mặc dù Heinrich có cố gắng lớn để kết giao bạn bè – ông ta học khiêu vũ, trở thành thành viên Câu lạc bộ Alpine và Câu lạc bộ Súng trường, khai thác mối quan hệ với các thành viên khác của hội cũng như nhiều người quen cũ của cha mẹ mình – trong thời sinh viên ông ta thường xuyên phải chịu đựng cảm giác không chỗ nương tựa. “Họ xem tôi là một gã vui vẻ, khôi hài biết quan tâm tới mọi thứ - ‘Cứ hỏi Heini cái đã’ ”, ông ta viết như vậy vào tháng 1/1922. Ông ta ý thức rõ rằng việc mình thường chỉ trích dữ dội hành vi của người khác khiến họ xa cách ông ta. “Tôi không thể kìm không nói được”, ông ta viết trong nhật ký. Ông ta liên tục hô hào bản thân bám chặt lấy những điều răn Thiên Chúa để khiến mình trở thành một “người tốt”, và tin tưởng rằng ông ta có quyền đưa ra những đòi hỏi tương tự với kẻ khác, hay chỉ dẫn họ đi theo đường hướng đó.
Những ngày chủ nhật của ông ta thường được dùng cho những chuyến đi một mình tới thăm mộ họ hàng hay những chuyến thăm không hẹn trước tới nhà bà vú nuôi cũ Thilde và “ông chồng đứng đắn, bảo thủ” của bà – “Đơn giản là khi ở bên những người thân yêu ấy tôi cảm thấy như đang ở nhà”. Nhưng trong dài hạn việc này quả là khó mà thỏa mãn được cho anh chàng hai mươi hai tuổi này. “Tôi đang ở trong một tâm trạng kỳ lạ”, sau đó ông ta ghi vắn tắt trong nhật ký. “U sầu, khao khát tình yêu”. Ông ta thằng thừng từ chối việc quan hệ tình dục trước hôn nhân, dựa trên suy nghĩ của mình lấy từ một trong những cuốn sách ông ta ưa thích, cuốn Wir jungen Männer. Das sexuelle Problem des gebildeten jungen Mannes vor der Ehe (Chúng ta là thanh niên. Vấn đề dục tính của những thanh niên có giáo dục trước khi kết hôn) của Hans Wegener. Đồng thời ông ta cho thấy mối quan tâm sâu sắc tới bất cứ điều gì liên quan đến tính dục. Nhật ký của ông ta đầy những ghi chép về các cuộc trò chuyện với Lu và một người bạn khác về “vấn đề của sự khỏa thân”, “sự giao hợp”, “tránh thụ thai” v.v. Đôi khi ông ta cảm thấy mình rất khó để từ chối quan hệ thể xác với phụ nữ, nhưng ông ta sợ tác hại mà việc này có thể ảnh hưởng lên tính cách của mình và tự an ủi bằng những lý thuyết mà ông ta tự nghĩ ra:
Chỉ tình cờ mới có chuyện trên đời tồn tại hai loại người (ông ta ghi lại trong nhật ký ngày 22/5/1922). Một mặt là loại người lạnh lùng, khắt khe mà bao gồm có tôi ở trong đó, và là nhóm cần thiết trong quần thể chủng tộc. Kế đó là loại người nhẹ dạ mà trong mỗi dân tộc đều chiếm phần lớn, sống bốc lửa và có thái độ tự do dễ dãi với cuộc sống nhưng không tới nỗi đi đến chỗ làm điều xấu; dù kết hôn hay độc thân, họ tán tỉnh và hôn nhau mà không nhận thấy gì khác ẩn sâu trong đó, do đây là chuyện hoàn toàn con người và do làm thế rất thú vị.
|