Sau lần bệnh nặng áy ông ta phải từ bỏ chỗ làm lấy kinh nghiệm, và vào mùa thu 1919, chỉ muộn một học kỳ sau Gebhard, ông ta ghi danh vào Đại học Kỹ thuật ở Munich để học canh nông. Ban đầu ông ta nhận một phòng trong cư xá sinh viên ở Schellingstrasse giống như anh trai, nhưng chỉ ít lâu sau hai anh em cùng chuyển ra một ngôi nhà khác, tại khu phố mà cả hai đã sống thời thơ ấu: “Cả Heinrich và tôi đều đang học ở Munich, chúng tôi có một nơi ở rất ấm cúng nhuốm đầy vẻ ẩn tu quý phái quyến rũ, Lâu đài Nữ bá tước, tại tầng bốn của ngôi nhà ở góc đường Theresienstrasse với Amalienstrasse. Bữa trưa và bữa tối của chúng tôi được chăm sóc chu đáo tại Quán trọ Loritz ở phố Jägerstrasse gần đấy, tại đây chúng tôi mau chóng gia nhập một nhóm bạn rất thân thiện và dễ mến”, Gebhard nhớ lại.
Về mặt tiền bạc họ duy trì mức độ chi tiêu khá chặt chẽ: gia đình Himmler không còn dư dả tẹo nào như trước chiến tranh nữa. Mặc dù vậy, cha mẹ họ vẫn dùng mọi nỗ lực để cho phép họ theo học đại học trong các điều kiện rõ ràng có thể nói là khá thoải mái.
Quán trọ Loritz chỉ cách trường đại học có vài con phố và cách phòng trọ của họ năm phút đi bộ. Ở đấy họ có một tổ ấm với bầu không khí xã hội chấp nhận được – cha mẹ họ biết rõ Frau Loritz từ thời bản thân họ còn sống ở phố Amalienstrasse. Tại đó hai anh em được gặp những người cùng lứa tuổi, trong đó có cả hai cô con gái nhà Loritz là Kätha và Maja, và một người anh em họ xa là Ludwig Zahler, còn được gọi là Lu. Hai anh em Himmler vốn là bạn thân với anh em Zahler từ thời còn ở Landshut; họ liên tục được nhắc đến trong nhật ký và thư từ của Heinrich.Tại nhà Loritz đám thanh niên thường ngồi cùng nhau trò chuyện sau bữa ăn, và hai anh em có dịp lấy được những kinh nghiệm cẩn trọng đầu đời với phụ nữ cùng độ tuổi. Nhìn chung những chuyện này đều diễn ra dưới sự theo dõi của một người lớn tuổi hơn. Mọi chuyện được nởi lỏng hơn đôi chút trong kỳ lễ Fasching (hội carnival) vẫn được tổ chức náo nhiệt ở Munich.
Ngày 2 và 3 tháng 11 – khi học kỳ mới chỉ vừa bắt đầu – hai anh em viết bức thư chung đầu tiên gửi nhà. Trước tiên là Gebhard: “... cả hai chúng con giờ đều thích trò trượt băng với gậy chống; nếu trời đủ rét và nếu chúng con có thời gian chúng con thích trượt băng tại đây. Vậy nên nếu được, Mẹ thân yêu ơi, hãy bỏ chúng vào gói đồ gửi lần sau nhé”. Chẳng lẽ họ không thể đem theo bộ trượt băng khi vừa mới rời nhà đi mấy ngày trước, sau kỳ nghỉ? Nhưng có lẽ hai thanh niên này đã quen được mẹ phục vụ theo đòi hỏi rồi. Bận tâm chính của bà bao năm nay chắc hẳn là gửi đồ tiếp tế liên tục cho họ.
|