View Single Post
  #25  
Cũ 21-12-2012, 16:12
danngoc danngoc is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 1,121
Cảm ơn: 99
Được cảm ơn 1,021 lần trong 430 bài đăng
Default

Mùa hè năm 1919 Giáo sư Himmler được bổ nhiệm chức hiệu trưởng trường Gymnasium ở Ingolstadt, phía bắc Munich. Đó có nghĩa là một bước tiến mới, với tất cả những phiền nhiễu đi kèm, và thêm một lần đứa con nhỏ nhất của họ phải chuyển trường. Ngoài ra, Ingolstadt là một thị trấn có lính đồn trú không mấy phần hấp dẫn. Nhưng sự thăng tiến địa vị xã hội nhờ chức hiệu trưởng mang lại chắc hẳn rất hấp dẫn đối với Gebhard Cha.

Ban đầu ông chuyển tới đây một mình, vợ ông và Ernst theo sau ông vào cuối tháng Chín, khi căn hộ nhà nước cấp bên trong trường đã được thu xếp sẵn sàng. Ingolstadt nằm bên sông Danube, chỉ cách Neuborg an der Donau khoảng hai mươi cây số, nơi Gebhard Cha từng học trường nội trú ở đấy. Cách đấy không xa là Abensberg, thị trấn nhỏ quê cha của Anna Himmler và là nơi bà vẫn còn nhiều bà con họ hàng.

Lần này Heinrich thi đậu được kỳ tốt nghiệp Abitur. Lúc này, trước sự ngạc nhiên của nhiều người, ông ta bất ngờ tuyên bố rằng mình muốn học canh nông, vốn không nghi ngờ gì nằm ngoài phạm vi các nghề nghiệp mà cha mẹ họ nghĩ rằng phù hợp cho con cái. Nhưng họ đã tôn trọng quyết định của ông ta và, như thường lệ, đã hỗ trợ ông ta hết khả năng của mình; họ tìm cho ông ta một nơi để làm việc lấy kinh nghiệm, sao cho ông ta có thể ngay từ tháng Tám lập tức bắt tay vào làm trong một điền trang ở phía bắc Ingolstadt.

Rõ ràng Heinrich chỉ có trong đầu một hình ảnh lý tưởng hóa về miền thôn quê, cũng như về cuộc sống sĩ quan trong quân ngũ. Sự hoài nghi của cha mẹ đối với lựa chọn của ông ta dường như được xác nhận khi, do tính nhạy cảm với bệnh tật, ông ta đã chứng tỏ mình không kham nổi sự khắc nghiệt của lao động chân tay mặc dù có tính kiên quyết lì lợm, và nằm liệt giường vì bệnh phó thương hàn chỉ sau có bốn tuần ở đó. Ông ta nằm suốt tháng Chín ở bệnh viện tại Ingolstadt, được cha đến thăm mỗi ngày trong khi mẹ thì lo lắng đến mức phát ốm ở Munich. Trong một bức thư ngày 11/9 ông ta cam đoan với mẹ rằng mình đang làm tốt, và rằng bà không cần lo lắng chút gì về ông ta nữa. Ông ta khinh khỉnh nhắn thêm cho Ernst do rõ ràng đã từ lâu không viết thư cho ông ta: “Nếu gã Ernsti lười chảy thây ấy có đủ sự tự phụ để tưởng tượng rằng con sắp trả lời lá thư đầu tiên của hắn sáu tuần trước thì quả là hắn đã sai lầm nghiêm trọng rồi đó”. Và nhân cơ hội này lôi chung cả cha mình vào, ông ta tiếp tục, “Cả cha lẫn con cũng sẽ không thèm viết cho gã lười ấy đâu”.
Trả lời kèm theo trích dẫn