Eisner trở thành thủ tướng của Cộng hòa Bavaria, nhưng phải đấu tranh chống lại những phản kháng đáng kể. Với những người xã hội như Ernst Toller và Max Levien cùng những người vô chính phủ như Gustav Landauer và Erich Mühsam, cuộc cách mạng này đi chưa đủ xa. Họ đòi hỏi phải củng cố vị thế của các ủy ban công nhân binh sĩ. Với chỉ có 2,5% số phiếu, phe Xã hội Độc lập của Eisner bị thất bại liểng xiểng; phe Dân chủ Xã hội Chính được 33% số phiếu bầu. Chiến thắng trong cuộc bầu cử là Đảng Nhân dân Bavaria mới thành lập, cánh chính trị của phe Cơ đốc giáo, bản thân nó đại diện cho việc đảm bảo ổn định và trật tự trong thời kỳ bất ổn. Tại cuộc bầu cử vào Quốc hội Bavaria ngày 12/1, lần đầu tiên phụ nữ Bavaria, trong số đó có bà cố tôi, được phép đi bầu. Có lẽ gia đình Himmler đã đồng loạt bầu cho Đảng Nhân dân Bavaria.
Ngày 21/2/1919 Eisner bị ám sát trên đường đi tới Quốc hội Bavaria bởi một sĩ quan dân tộc chủ nghĩa cánh hữu trẻ tuổi, Bá tước Arco-Valley. Ngày 17/3 Đảng viên Dân chủ Xã hội Johannes Hoffman trở thành tân thủ tướng. Trong những tuần tiếp theo diễn ra sự vô chính phủ, trên hết là tại Munich. Ngày 7/4 tại Cung Wittelsbach, Hội đồng Trung ương, hình thành bởi phe Xã hội Độc lập và vô chính phủ, đã tuyên bố thành lập chính phủ Räterepublik Bavaria; chẳng bao lâu sau nó bị lật đổ bởi chính phủ thứ hai, Räterepublik “thực thụ” của phe Cộng sản dưới chỉ đạo của Eugen Leviné. Nền cộng hòa này kéo dài chưa đầy hai tuần và kết thúc trong bạo lực và đổ máu. “Hồng quân” vừa được vội vã tập hợp không có một cơ hội nào để chống cự nổi với những đơn vị quân đội thường trực và các Freikorp Bavaria đang diễu hành tại Munich.
Đồng thời, sau đòn tấn công chết người với Kurt Eisner, có tên thật là Salomon Kosmanowskis, cộng hòa xô-viết đã được phát động [Gebhard lưu ý trong “Hồi ký” của mình]. Có nhiều lần, thường chỉ trong vòng vài giờ, không chỉ thế giới ngầm chính trị mà cả tội phạm ở Munich đã bò lên khỏi hầm nhà và bắt đầu chiếm lấy thành phố - những hình bóng tối thẫm, được gọi là thủy thủ - cho tới khi cuối cùng, ngày 1/4/1919, thành phố đã nằm trong tay chúng. Việc học của tôi tất nhiên là lại bị gián đoạn... Munich, nơi từ đó chính phủ yếu ớt của Hoffman đã phải bỏ chạy về Bamberg, phải được giải phóng từ phía bên ngoài.
|