Không ai có ý niệm photon là cái gì, nhưng chúng có thể nói cho người ta vô cùng đúng đắn, về bên trong proton, bên trong nguyên tử và bên trong hạt nhân.
Chúng không biết từ trường là cái gì, nhưng chúng có thể cho người ta biết đáp án quark-gluon chính xác, mà từ đó vũ trụ được cho là khởi đầu.
Chúng không thể cho người ta biết khi nào thì vị thần Aphrodite bò từ biển lên bờ, nhưng chúng có thể đưa ra cho người ta ngày sinh tháng đẻ của vũ trụ chúng ta rất chính xác.
Ngày nay, những gã đã lớn đủ - có râu ria và tất cả mọi thứ - ngồi lỳ trên ghế nhớn trong trường đại học nhớn, viết những phương trình rõ nhớn và xực những đồng tiền đóng thuế duy nhất là có thật. Chúng sẽ nói cho người ta biết bằng gương mặt rất ngay thẳng rằng chúng đã hình dung ra rất hay ho vũ trụ của chúng ta. Lại vũ trụ!
Chúng biết vũ trụ bắt đầu như thế nào, khi nào nó bắt đầu, và chúng biết rằng nó được làm bằng X% vật chất thông thường, Y% vật chất tối và Z% năng lượng tối. Với X + Y + Z = 100; Chính xác là 100, chúng không để cho ai thêm bớt tý tẹo nào. Bạn nghĩ rằng tôi đùa? Không! không phải trong trường hợp này. Giải thưởng Nobel đã được trao với số lượng lớn cho ''''thành tựu'''' loại này.
Cái sau đây không phải là trò đùa. Đó là trích dẫn từ một tạp chí Uy Tín, đăng ngày 05 tháng 01 năm 2007, nơi các anh giáo làng, vẫn hằng mơ một ngày đẹp giời, có một bài trong những vô số tác phẩm mạng nhện giăng, chất đầy trên căn gác xép:
Đặc trưng cơ bản của vũ trụ hiện đã được xác định: Nó có tuổi 13,7 tỷ năm, không gian phẳng, và đang mở rộng với một độ tăng tốc, nó bao gồm các nguyên tử (4%), vật chất tối kỳ lạ (20%), và năng lượng tối (76%); Và có bằng chứng rằng các thiên hà và các cấu trúc khác đã được chọn bởi các dao động học lượng tử.
Tạm dừng một chút ở đây và xem xét cái ngu xuẩn tái tê đầu óc. Chỉ có một vài chục năm trước, vũ trụ lại chỉ có vật chất và năng lượng trong đó (cũng chính chúng nói thế). Các nhà vật lý thiên văn đã nhìn thấy vũ trụ như thế, và lúc đó nó rất đẹp.
Sau đó, chúng nói: "Ô! Ô!, có cái gì đó khác: Vật chất tối." Các nhà vật lý thiên văn đã nhìn vũ trụ, và lúc đó nó cũng rất tuyệt đẹp.
Một ít thời gian trôi qua, và sau đó lại: "Ô! Ô!, có cái gì đó thêm ở đây: Năng lượng tối." Các nhà vật lý thiên văn lại nhìn vũ trụ, và lúc này nó lại càng rất đẹp.
Rồi lại ít thời gian nữa trôi qua, và sau đó lại: "Ô! Ô!, có cái gì đó thêm ở đây: Dòng chảy tối. Vũ trụ chúng ta bị vũ trụ hàng xóm hút." Các nhà vật lý thiên văn lại nhìn vũ trụ, và lúc này nó lại càng rất rất đẹp.
Bây giờ thì chúng ngồi họp kín với nhau, và đưa ra quyết định: "Đã giải quyết xong: Không được ai thêm Ô! Ô! nữa. Chúng ta sẽ kết thúc vấn đề ở đây và từ bây giờ: X + Y + Z chính xác bằng 100 phần trăm."
Bây giờ thì, tất nhiên, vấn đề là trình bày cái vỏ che đậy những vụ làm ăn lớn của cái kỹ xảo làm mơ hồ lẫn lộn - giả bộ làm sao để phóng vệ tinh và làm sao để phát minh ra những dạng bộ dò để tìm cái tối kia, để khép lại các bài viết cũ về vũ trụ trên các tờ uy tín.
Đó chỉ là câu chuyện vặt, đến từ những người biết rõ chúng đang làm gì.
Đó là sự vô lý của hiện trạng thực tế ngày nay - nếu người ta nhìn vào nó từ một vị trí đúng đắn. Nhưng điều đúng đắn này đã bị che giấu khéo léo khỏi con mắt và tâm trí của những người bình thường trên thế giới. Bạn được ngồi vào một chỗ trong một cánh gà của một cái ban công và từ đó xem những anh hề biểu diễn, anh ta bắt chước giông giống nhà thông thái đang đọc một bài diễn văn quan trọng.
Tôi dùng phép ẩn dụ anh hề. Nếu bạn thích, bạn có thể gọi đó là Gánh xiếc ngu xuẩn. Cho dù thế nào, thì đó cũng không phải là khoa học. Bất cứ nhà khoa học có tý đáng giá nào hẳn sẽ là người đầu tiên nói cho người ta biết, đừng có nói ra những khẳng quả quyết như thế. Để người ta còn có thể phát triển những lý thuyết và những ý tưởng khác-thế mới là hay.
Bạn có thể lý luận - miễn là nó rõ ràng rằng đó là những gì bạn đang làm. Nhưng để nói rằng một lý thuyết vũ trụ học về tuổi của vũ trụ là "chính xác" mà không loại trừ tất cả mọi yếu tố khác là ngu ngốc hoàn toàn. Ngu ngốc tập thể là có thể, và dĩ nhiên vẫn là ngu ngốc. Ngu ngốc được trao giải Nobel là có thể, và dĩ nhiên vẫn cứ là ngu ngốc.
Có cái gì đó khôi hài về cái mốt thời trang mới mà các nhà khoa học đang diện và chạy vòng quanh thuyết giảng cho công chúng về vũ trụ. Nhưng cái mốt thời trang ấy đang đến ngày bị tính sổ, vũ trụ có tuổi 10-15 tỷ năm.
Trái đất có lẽ có tuổi vài tỷ năm. Nhân loại có lẽ là vài triệu năm tuổi. Khoa học có lẽ là vài trăm đến vài nghìn năm tuổi, còn tùy vào cách bạn định nghĩa thế nào là khoa học.
Sau tất cả quãng thời gian đó, chính xác là từ khi có một nền văn hóa ngạo mạn, xấc xược và háo danh mưu cầu sự nổi tiếng cùng ham hố kiếm tiền làm giàu vọt lên trên những uy tín, là chính xác khi tuổi vũ trụ đột nhiên được giải quyết! Đã thực hiện và đã xong! Người ơi là người!
Tại sao chúng không giải quyết vấn đề nho nhỏ của cuộc khủng hoảng năng lượng trong lúc nó đang đến Tại sao chúng không chìa tay giúp đỡ cho đồng nghiệp đang loay hoay với cái lò phản ứng nhiệt hạch đã quay quay, đã giậm chân tại chỗ trong nhiều thập kỷ?
Sau khi kết liễu vấn đề vũ trụ, những uy tín lớn chắc hẳn đang để tâm đến vấn đề nho nhỏ giữa bữa sáng và bữa trưa, với tách cà phê nhàn nhã chen ở giữa. Bạn sẽ nghĩ thế!
Kẻ duy lợi chẳng màng đến tư cách, chẳng đếm xỉa đến nguỵ biện, đến địa vị xã hội trên dưới thế nào, luôn luôn là kẻ duy lợi thuần tuý và đơn giản.
Những kẻ quỉ quyệt nhất và những kẻ duy lợi nhất trong vật lý và thiên văn ngày nay là giới truyền thông hám lợi. Chúng có thể đôn những tên khoác áo khoa học giả mạo, biến tên đó thành thiên tài vĩ đại. Chúng có thể khởi xướng và bơm thổi, lăng xê những khoa học bậy bạ rác rưởi. Chúng có thể, chúng đang làm điều đó. Và không ai phản đối gì. Không một ai!
Đó là cách nền văn minh đang bị thối nát, đồi bại và lai căng.
Đó là chìa khóa để hiểu làm thế nào nền văn minh của chúng ta đang bị mục rỗng - không chỉ trong vật lý hay thiên văn, hay khoa học, mà còn trong nhiều lĩnh vực mà nhân loại đang nỗ lực.
Theo
Bibhas De
Tất nhiên, các em bé tập làm khoa học, tập giống Anhxtanh vẫn cứ lảm nhảm qui chiếu thì thế này, toạ độ thì thế kia, trong lúc chính Anhxtanh, hay chính xác là không phải Anhxtanh, mà tự nhiên nó thế, tự nhiên nó phải thế, nếu không thế, thì dưới gầm bệ thờ trong giáo đường Anhxtanh có một vũ trụ khác với những qui luật khác, nếu không thế thì, dưới chân tượng chúa, ông Ác-si-mét không thấy nước trào ra... nói rằng:
Mọi hiện tượng đều như nhau trong các hệ qui chiếu quán tính... thế thì cần qui chiếu làm gì? cho đến khi người ta biết thừa vô dụng lại sai bét nhè. Các anh giáo làng trong lúc mơ về tờ tạp chí uy tín, vẫn cứ viết những tác phẩm vĩ đại và chất đầy căn gác xép mạng nhện... cho đến khi mụ vợ không chịu đựng nổi và cân ký lô sạch sành sanh cho bà đồng nát. Các chàng thiên văn trong lúc mơ về vũ trụ, vẫn cứ vác ống dòm tự chế, ngắm giăng sao và bốc phét với gái về những gì chàng đọc đâu đó ở những tờ uy tín... cho đến khi nàng đi lấy chồng vì thấy chàng quá hão huyền, bỏ lại chàng với vì sao cô đơn tội nghiệp.
Còn vũ trụ thì vẫn cứ như thế, cho dù em bé vày vò cái qui chiếu, anh giáo làng với những tác phẩm mạng nhện hay chàng thiên văn với cái ống dòm tự chế!
Vậy vũ trụ là gi? Thành thật mà nói chẳng ai trong số các nhà thông thái hay trong số chúng ta, có thể trả lời được.
Khoa học đang ở ngã tư đường-Dingle.
Ôi vũ trụ! Lại vũ trụ!