Phong ơi cây trụi lá!!!
Bài thơ này của Esenin hay đến khó tả, đến nao lòng. Phong trụi lá oằn mình trong bão trắng, Người gác say lê bước, ngã trong tuyết trên đôi chân băng giá... Như thể Esenin viết về cuộc đời về số phận sắp gục ngã của ông vậy.
Esenin ít khi đề rõ ngày tháng trong các bài thơ của ông. Nhưng bài thơ này lại khác: ngày 28 tháng 11 năm 1925. Đó là 1 tháng trước cái chết bi kịch. Lúc đó ông đang trong bệnh viện thần kinh điều trị chứng nghiện rượu. Bài thơ như báo trước số phận nghiệt ngã mà nhà thơ đang chịu đựng và sẽ không thể chịu đựng thêm được nữa.
Клен ты мой опавший
Клен ты мой опавший, клен заледенелый,
Что стоишь, нагнувшись, под метелью белой?
Или что увидел? Или что услышал?
Словно за деревню погулять ты вышел
И, как пьяный сторож, выйдя на дорогу,
Утонул в сугробе, приморозил ногу.
Ах, и сам я нынче чтой-то стал нестойкий,
Не дойду до дома с дружеской попойки.
Там вон встретил вербу, там сосну приметил,
Распевал им песни под метель о лете.
Сам себе казался я таким же кленом,
Только не опавшим, а вовсю зеленым.
И, утратив скромность, одуревши в доску,
Как жену чужую, обнимал березку.