View Single Post
  #52  
Cũ 27-11-2012, 17:04
danngoc danngoc is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 1,121
Cảm ơn: 99
Được cảm ơn 1,021 lần trong 430 bài đăng
Default

Làm sao một thanh niên hai mươi tuổi có thể đi tới việc chung sống yên bình với những ký ức như vậy, đặc biệt là khi anh ta được nuôi nấng trưởng thành trong điều kiệm êm ấm đầy đủ? Thậm chí ngay Heinrich chắc cũng khó là kiểu người có thể nói về những gì mình đã trải qua, bởi trong thời gian đi lính ông ta chưa khi nào rời khỏi nơi đồn trú. Với Heinrich, đã vỡ mộng người hùng, việc thiếu cơ hội để chứng tỏ bản thân trong chiến đấu không chỉ là một nỗi thất vọng to lớn mà có lẽ nó vẫn dai dẳng bám lấy ông ta như một nỗi nhục cho tới cuối đời. Ông ta không chỉ phải từ bỏ giấc mơ trở thành sĩ quan chuyên nghiệp mà còn không có cả được bằng tốt nghiệp trường sĩ quan. Trong khi Gebhard về nhà sau chiến tranh trong tư thế dạn dày trận mạc, được khen thưởng huân chương và, như thể có phép màu, không bị mang thương tích, và có thể bắt đầu học đại học ngay lập tức sau khi từ Pháp trở về, Heinrich lại phải cực kỳ miễn cưỡng quay về với lớp học phổ thông. Dẫu vậy, kinh nghiệm ông ta rút ra được, dù có thiếu, là ông ta cần giữ vững nỗi khao khát thực hiện các chiến công; mơ ước lãng mạn và huyền bí của ông ta về cuộc đời chiến binh vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ.

Nhật ký của Heinrich cho ta rõ cảm xúc khâm phục pha lẫn ghen tỵ mà ông ta luôn có đối với anh trai mình, mặc dù luôn gắn bó với anh trai. Đó không đơn giản là chuyện Gebhard lớn tuổi hơn, mà ông còn vượt hơn Heinrich ở nhiều khía cạnh. Thậm chí khi còn nhỏ Heinrich đã có nhiều cố gắng to lớn nhưng lại vụng về và không thành công chỉ để hiểu ra là mọi thứ Gebhard đều dễ dàng đạt được một cách rõ ràng. Nhưng ông ta không thể bì được với thành tích dễ dàng của Gebhard. Trong nhiều năm liền sự tự tin của ông ta đều có được từ cảm giác vượt trội so với Ernst. Không nghi ngờ gì ông ta yêu quý người em trai mình mà ông ta vẫn gọi là “Ernsti” hay Ernstl”, hay “Bubi” hay “Mizzi” như mọi người khác vẫn gọi, còn Ernst thì thấy thích khi Heinrich, trái hẳn với ông anh Gebhard, rất quan tâm tới mình. Cho tới khi học xong phổ thông ít nhất tình trạng sức khỏe đáng lo của Heinrich đã đảm bảo cho ông ta sự quan tâm chăm sóc của cha mẹ. Những than thở thường xuyên của ông ta trong thư từ về sức khỏe kém mau chóng làm tăng sự quan tâm mà ông ta thích thú, đặc biệt là của bà mẹ; mặt khác, vai trò là kẻ yếu ớt trong gia đình của ông ta khiến ông ta khó tự mình đứng trên hai chân. Nỗi nhớ nhà mà ông ta phải chịu ở Rengensburg cho ta thấy điều này.

Ngay khi rời khỏi mái ấm gia đình, để có được sự công nhận của gia đình Heinrich đã ném mình một cách gan lì cương quyết vào một vai trò mới: vai trò một nhà tổ chức sẵn sàng nhìn thấy hết mọi chuyện, kẻ khiến mình trở nên không thể thiếu được nhờ kiếm ra và mang về những món hàng hiếm và các thứ khó kiếm khác. Đó là vai trò mà ông ta thực hiện ngày càng rõ hơn trong những năm tiếp sau và là vai trò mà ông ta nắm giữ cho tới tận khi Đệ Tam Đế chế sụp đổ.

HẾT CHƯƠNG 4
Trả lời kèm theo trích dẫn