Trong Tôi là một lính Đức Ernst Toller đã viết về những trận đánh trong đó, bị vây quanh bởi bẩn thỉu, bùn lầy và xác chết, con người không còn biết mình đang đánh nhau với ai hay họ đang chiến đấu vì cái gì; những trận đánh trong đó mọi thứ đều tụt xuống chỉ còn là vấn đề liệu họ có sống sót được không, cho đến khi cuốn cùng ngay cả chuyện đó cũng trở thành không phù hợp. Zuckmayer và Remarque xem cuộc chiến này là “sự tự sát của thế giới”, sự hủy diệt tương lai tự chuốc lấy do việc xóa sổ gần như cả một thế hệ. Chiến tranh khiến Toller trở thành một người vì hòa bình và nhà cách mạng cánh tả. Không lâu sau đó ông đóng một vai trò quan trọng trong chính phủ đoản thọ Räterepublik Bavaria (cộng hòa cách mạng theo kiểu Liên Xô) – trong khi Gebhard và Heinrich lại ở phe bên kia với vai trò thành viên Freikorps chống lại phía cộng hòa.
Ngày 23/9/1918 Gebhard dẫn đầu một nhóm xung kích đã tình cờ bắt gặp một toán quan trắc pháo binh Anh và bắt họ làm tù binh. Vì chiến công này ông được trao Huân chương Chữ thập Sắt hạng nhất. Vài ngày sau trận đánh cuối cùng tại vùng Flanders nổ ra, trong đó quân Đức không còn cách nào khác ngoài việc rút lui trước mặt quân thù có lực lượng vượt trội.
Với nhiều người Đức, việc chiến tranh chấm dứt với nước Đức phải đưa ra đề nghị đình chiến ngày 3 tháng 10, việc thoái vị và lưu vong của Kaiser và việc tuyên bố thành lập nước cộng hòa ngày 9 tháng 11 đã nổ ra như sấm giữa trời quang. Những năm tháng tuyên truyền và thường xuyên rêu rao các trận chiến thắng đã khiến họ sống lơ lửng trong một thế giới không có thật; giờ đây họ bị thô bạo đánh thức đột ngột khỏi giấc mơ bá chủ thế giới và hy vọng thắng trận. Nước Đức không bị ảnh hưởng trực tiếp của sự tàn phá do chiến tranh bởi chiến tranh diễn ra trên lãnh thổ các nước kế cận, nhưng số lượng người Đức bị giết và bị thương tật thật khổng lồ. Hơn nữa, nền kinh tế của nó gần như đã phá sản và không nghi ngờ gì rằng các đại cường thắng trận không hề muốn thấy nước Đức lấy lại được sức mạnh vốn có trước đó.
Giới quân sự – trước hết và trên hết là Tướng Ludendorff đầy quyền lực, vị anh hùng đầy huân chương của trận thắng Tannenberg ở Đông Phổ người có tiếng nói quyết định trong việc xác định chiến lược của quân Đức trong hai năm cuối chiến tranh và là người đã ngăn trở mọi bước đàm phán hòa bình – cảm thấy dễ đổ lỗi việc bại trận và các hậu quả thảm họa sau đó cho những người mà, sau cuộc cách mạng đoản mệnh thời hậu chiến, đang cố gắng tạo lập nền trật tự dân chủ đầu tiên tại nước Đức. Một huyền thoại được thêu dệt theo đó đám Đảng viên Đảng Dân chủ Xã hội và Đảng Cộng sản đã chuẩn bị từ lâu một cuộc cách mạng tại Đức và, phản bội lại Tổ quốc, họ đã “đâm vào sau lưng” các chiến sĩ chiến đấu vì đất nước. Huyền thoại này được phổ biến rộng khắp trong số những người bảo thủ, đặc biệt sau khi phe thắng trận áp đặt các điều kiện khắc nghiệt và những khoản bồi thường thiệt hại khổng lồ tại Hiệp ước Versailles.
|