View Single Post
  #46  
Cũ 27-11-2012, 16:31
danngoc danngoc is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 1,121
Cảm ơn: 99
Được cảm ơn 1,021 lần trong 430 bài đăng
Default

Nhà văn Carl Zuckmayer, người đã tình nguyện ra trận ngay từ khi chiến tranh mở màn, cũng chia sẻ nỗi khao khát chiến đấu đã khiến thanh niên thời ấy hăng hái lên đường ra trận. Trên sườn toa tàu chở binh lính ra chiến trường có viết bằng phấn khẩu hiệu “Thoải mái dạo chơi tới Paris!”. Với đám thanh niên đó không chỉ là sự yêu nước bồng bột, Zuckmayer nói, mà cả cảm giác đột ngột trưởng thành, được cân nhắc mọi việc thật nghiêm túc. Đồng thời, ông thừa nhận, có một kiểu “khao khát được chết, ao ước thần bí được đổ máu hy sinh”, và điều này không chỉ có trong đối với người Đức. Họ nhiệt thành ca hát về khao khát hy sinh của mình ngay trên chiến trường, cho tới lúc không còn muốn ca hát nữa. Bởi trong chiến tranh, Zuckmayer nói tiếp, họ đã học được “những sự khắc nghiệt nhất, sự tẻ ngắt mênh mang, bản chất tầm thường không chút anh hùng của chiến tranh, đi kèm nỗi sợ hãi, kinh hoàng, chết chóc”.

Đã thành quy luật, những người ở hậu phương được biết rất ít về sự vỡ mộng đó. Thông báo chính thức thì không bao giờ có bại trận. Và những ai nghỉ phép hay được xuất ngũ từ mặt trận hầu hết đều cảm thấy khó có thể mô tả nỗi kinh hoàng thực tế của chiến tranh cho những người ở nhà. Trong tiểu thuyết Mặt trận Miền Tây vẫn yên tĩnh, có lẽ là mô tả nổi tiếng nhất về Thế Chiến thứ I, Erich Maria Remarque đã cho nhân vật chính của mình thốt lên, “Sẽ thật nguy hiểm cho tôi nếu tìm cách mô tả tất cả thành lời, tôi sợ rằng chúng sẽ vuột khỏi tầm tay và tôi không thể kiểm soát nổi chúng nữa. Chúng ta sẽ ra sao nếu mọi người biết rõ về những gì thực sự diễn ra ngoài mặt trận?”

Năm 1916 lứa của Gebhard đã đến tuổi tòng quân bắt buộc. Ban đầu người ta tuyên bố tất cả đều được động viên, nhưng sau đó lệnh động viên được hoãn với những người, giống như Gebhard, được nhận giấy Abitur sớm (Giấy chứng nhận tốt nghiệp phổ thông để được vào đại học). Sau khi đọc lời tuyên thệ được chuyển tới tháng 3/1917, ông phải lựa chọn giữa việc đi thẳng ra mặt trận hay hoàn tất khóa huấn luyện sĩ quan trước. Suốt nhiều tháng Gebhard trao đổi chuyện này với em trai và bạn bè, và chắc chắn cả với cha mẹ mình. Cuối cùng ông quyết định: ông muốn được đào tạo như một sĩ quan bình thường. Đầu tháng 5 ông đăng ngũ với hàm thiếu úy, cấp bậc thông thường cho học viên sĩ quan, vào tiểu đoàn dự bị của Trung đoàn Bộ binh Bavaria số 16 ở Passau. Khu doanh trại phân cho đơn vị ông đã kín chỗ, do đó đám lính trẻ được phép đi tìm chỗ trọ trong thị trấn. Gebhard ở chung nhà với một cựu đồng nghiệp của cha mình, tại đó ông được thu xếp ở rất thoải mái. Mọi việc chỉ trở nên khó khăn khi ông được gửi đi học một khóa học viên sĩ quan tại Grafenwöhr miền bắc Bavaria vào mùa hè năm đó, tiếp theo là khóa học sử dụng đại liên ở Trại Lechfeld gần Landsberg, khoảng 30km phía nam của Augsburg.

Chẳng bao lâu sau đó Falk Zipperer tình nguyện nhập ngũ và Heinrich ngày càng bồn chồn sốt ruột hơn. Các đoạn ghi chép trong nhật ký của ông ta cho thấy ông ta hết sức nôn nóng sao cho cuối cùng có thể “chứng tỏ bản thân” trên chiến trường. Ông ta mong chờ sớm học xong để được huấn luyện thành sĩ quan giống như Gebhard. Cha ông ta liên hệ với mọi mối quen biết của mình – gồm cả những người thuộc hoàng tộc – nhằm thực hiện ước nguyện của Heinrich, mặc dù ông không tha thiết lắm với dự tính của người con. Chiến tranh và cơn sốt ái quốc tập thể dường như đã cuốn phăng đi những lo âu trước đây của ông về đường binh nghiệp với các con, nhưng có lẽ ông muốn Heinrich trước hết phải tốt nghiệp cho xong hơn.
Trả lời kèm theo trích dẫn