Đối với ông ruột tôi Ernst thì những năm tháng đó như thế nào? Các giấy tờ của gia đình cho chúng ta biết rất ít. Ngay từ rất sớm, cũng như các anh mình, Ernst thích những món đồ chơi mang tính kỹ thuật như đường sắt và đầu máy hơi nước. Chiến tranh nổ ra khi ông mới tám tuổi rưỡi, chiến tranh kết thúc ông mới gần mười ba. Sau kỳ nghỉ hè năm 1915 ông nối bước Gebhard và Heinrich vào học trường Gymnasium. Ông cũng là một học trò gương mẫu, có thái độ và hơn nữa là điểm học không thể chê vào đâu được. Vào thời điểm này, theo như Heinrich ghi trong nhật ký, Ernst cũng bắt đầu học chơi piano; tuy nhiên ông không có khiếu nhạc như anh trai Heinrich. Đôi khi các anh cho ông đi cùng – ví dụ như lần họ được mời tới chơi nhà bạn là gia đình Zipperer. Falk Zipperer, bạn thân nhất của Heinrich, có cô em gái Ernst rất thích chơi cùng, nhờ thế mà các ông anh được để yên. Ernst vẫn chưa thể tham gia với các anh trong các hoạt động thú vị hơn, và thậm chí đến cuối chiến tranh ông vẫn còn quá nhỏ để được gia nhập Jugendwehr. Nhưng có lẽ ông cũng tha thiết mơ ước được thực hiện các hành động anh hùng giống như các ông anh.
Sebastian Haffner, nhỏ hơn ông nội tôi hai tuổi và xuất thân trong một gia đình trung lưu đáng kính và bảo thủ tương tự, đã kể lại chuyện những cậu thiếu niên bị bỏ lại ở “mặt trận hậu phương” đã xem chiến tranh như một trò chơi “trong đó, theo các quy định bí ẩn cụ thể, con số tù binh bắt được, số dặm lãnh thổ chiếm được, những pháo đài bị công phá và tàu chiến bị đánh đắm, cũng đóng vai trò hệt như các bàn thắng trong bóng đá và điểm ghi được trong trò đấm bốc”. Cuộc chiến này, Haffner viết tiếp, đem lại cho cả một thế hệ học sinh Đức “sự thỏa mãn phấn khích và xúc động, sâu sắc hơn nhiều so với bất cứ nền hòa bình nào có thể đem lại”. Haffner tuyên bố, trải nghiệm này về sau đã trở thành một trong những cội rễ của Chủ nghĩa Quốc xã – thực chất, đó là “viễn cảnh cơ bản của Chủ nghĩa Quốc xã”, có nguồn gốc “từ những trải nghiệm trong chiến tranh – không phải của binh sĩ Đức ngoài chiến trường mà là của đám học trò Đức tại hậu phương”. Chính từ thế hệ này mà Chủ nghĩa Quốc xã tuyển chọn được những Đảng viên hăng hái nhất và giàu tham vọng nhất.
Ngày 29/7/1915, vào dịp sinh nhật thứ mười bảy của mình, Gebhard gia nhập Landsturm tức lực lượng dự bị quân đội. Ông đã chán những trò tập tành quân sự anh hùng rơm và không thể chờ cho đến khi được tham gia chiến đấu thực sự. Heinrich, dù mới mười lăm tuổi, đã thở dài đầy ghen tỵ, “Ôi, giá tôi lớn như vậy, tôi hẳn đã có mặt ngoài ấy từ lâu rồi”.
|