Tài liệu mới về Katyn: Phần khác của dối trá từ Mỹ?
Lưu trữ Quốc gia Mỹ đã công bố hàng ngàn trang tài liệu "phơi bày" các thủ phạm thực sự của thảm kịch ở Katyn. Các nhà phân tích Mỹ cho rằng ưu điểm chính của công bố là "thủ phạm" Roosevelt và Churchill, 2 người này đã che giấu sự thật để ủng hộ liên minh với Stalin. Ba Lan thấy nó như là một sự xác nhận lý thuyết ưa thích của họ.
Tuy nhiên, rất có thể, đó là một động thái chính trị được thiết kế để đổ tội, và theo đó là bồi thường tài chính từ Nga thay vì Đức. Liệu Duma Quốc gia có biết, họ đã đổ lỗi cho Stalin quá sớm? Hầu hết các tài liệu công bố đã được giới sử học biết đến, chỉ có một số trong đó - khoảng một nghìn trang - là được công bố lần đầu. Những trang này chỉ là một phần nhỏ trong kho lưu trữ của ủy ban Mỹ Madden 1951-1952 điều tra "vụ thảm sát trong rừng Katyn." Toàn bộ các lưu trữ của ủy ban về trường hợp này bao gồm 9 tập.
Việc công bố các tài liệu về Katyn của Mỹ có ngụ ý chính trị rõ ràng. Người Ba Lan biết rõ sự cố Mỹ-Ba lan gần đây, "Trại tử thần Ba Lan" trong Thế chiến II gây ra bởi sai lầm của Barack Obama. Ba Lan tin rằng với việc công bố này, tổng thống Mỹ "hồi phục" lại mình trong con mắt của người Ba Lan. Mỹ không đặc biệt quan tâm về hình ảnh của mình, đặc biệt là trong giai đoạn tích cực của chiến dịch bầu cử. Các cử tri Mỹ biết về Katyn thì cũng như người Ba Lan biết về cuộc nổi dậy của người da đen ở Birmingham (nghĩa là bằng Zero). Tuy nhiên, Bộ Ngoại giao Mỹ có thể cũng phải cung cấp hỗ trợ tài chính cho Đức để có thể phải sớm đối phó với những tuyên bố tương tự như vậy từ phía Hy Lạp.
Theo báo Ba Lan Rzeczpospolita, "các nhà sử học Ba Lan có bằng chứng cho thấy tổng thống Franklin Roosevelt biết về sự không tham gia của người Đức vào các sự kiện Katyn, mặc dù họ công khai bảo vệ quan điểm ngược lại". Sử gia Ba Lan và nhà khoa học chính trị Vojtech Matersky trong một cuộc phỏng vấn với tờ Gazeta Wyborcza cho biết: "Những tài liệu này cho thấy Mỹ đang nhận thức đầy đủ rằng Katyn là sản phẩm không phải của Đức, mà là của NKVD."
Matersky khẳng định đây là cách thoát ra khỏi nỗi khó chịu đạo đức sau thiếu sót khởi đầu từ thời tổng thống Franklin Roosevelt những năm 1940. Bằng chứng quan trọng nhất của việc đổ thừa cho NKVD là những thứ được cho là có trong lời khai của hai tù binh chiến tranh Mỹ - Đại úy Donald Stewart và trung tá John G. Van Vliet, hai người này vào năm 1943 đã chuyển một tin nhắn mã hóa "đến chính phủ về sự thật về Katyn". "Sự thật" xác nhận rằng phiên bản Đức gây ra cái chết của những người lính Ba Lan đã xảy ra trước cả khi quân đội Đức tiến vào khu vực Smolensk.
Tuy nhiên, các tài liệu được công bố không chứa báo cáo mã hóa của Stewart và Van Vliet nêu trên. Ủy ban Madden 1952 không giữ báo cáo cá nhân của trung tá Van Vliet. Nó đã được chủ tịch ủy ban ghi chép lại sau đó (từ trí nhớ).
Do đó, việc công bố các tài liệu của Mỹ không chắc tạo ra cơ sở pháp lý về "tội ác Katyn" cho một giải pháp tích cực bên phía Ba Lan tại Tòa án Strasbourg (ECHR). Trong tháng 10 năm 2011, họ đã đệ đơn khiếu kiện Nga điều tra không đầy đủ về những sự kiện đã xảy ra 70 năm trước đây (sau khi tòa bác bỏ vụ án).
Bản chất của các khiếu kiện là như sau.
Theo biên bản ghi nhớ được giải mật của chủ tịch KGB Alexander Shelepin, NKVD, theo lệnh của Trung ương Đảng Cộng sản Liên Xô ngày 05 tháng 3 năm 1940, đã bắn tổng cộng 22.000 tù binh chiến tranh Ba Lan trong khu vực Smolensk và Kalinin, cũng như ở Ukraine và Belarus. Cuộc điều tra bắt đầu vào những năm 1990 ở Nga đã kết thúc năm 2004, theo quy định tại Khoản 4, Phần 1, Điều 24 - Bộ luật tố tụng hình sự (cái chết gây ra do tội phạm).
Về vấn đề này, ECHR năm 2011 chấp nhận đơn kiện của 15 công dân Ba Lan, chiểu theo Điều 2 (quyền được sống) và Điều 3 (cấm tra tấn và đối xử vô nhân đạo và hèn hạ) - "Công ước châu Âu về Nhân quyền" trên cơ sở điều tra về vụ nổ súng vào người Ba Lan đã được tiến hành không thích hợp.
Theo luật sư nổi tiếng Dmitri Agranovsky, các tài liệu Mỹ công bố đã bị làm sai lệch. Ông nói rằng các tài liệu này không chứa bất cứ điều gì mới. Ông nói rằng phía Ba Lan muốn tiền, nhưng không thể có được nó từ Đức, do đó, tất cả các năng lực đã được chuyển hướng sang Nga. Ông tin rằng Mỹ vẫn sợ rằng Liên Xô có động cơ và điều đó sẽ dẫn đến các bước rất dài để đổ tội Katyn vào Liên Xô. Với "giải mật" này của người Mỹ, ông nói, một lần nữa nhắc nhở Nga không nên từ chối công nhận vụ thảm sát Katyn.
Thật vậy, ngay cả khi không có tài liệu vừa công bố, thì người ta đã biết là chính phủ Đức Quốc xã đã tổ chức cho công dân nước trung lập đến các nấm mồ Katyn khai quật vào mùa xuân năm 1943. Hóa ra là các tù binh Mỹ cũng đã tham gia. Sau đó, Chính phủ Mỹ đã lấy ghi chép của họ, nhưng không thể hoàn toàn tin tưởng họ, bởi hiểu được ý nghĩa những hành động khiêu khích của Đức ở Katyn. Vì vậy, ồn ào bắt đầu ở phương Tây hiện nay về thực tế rằng Roosevelt biết sự thật, nhưng đã "lừa dối toàn thế giới" để làm vừa lòng Stalin, chỉ là vỏ bọc để thi hành một sự kết hợp khác.
Ngay sau khi Đại giáo chủ toàn Nga và Mat-xcơ-va cùng Tổng giám mục Ba Lan Jozef Michalik ký kết và công bố thông điệp của hòa giải giữa hai dân tộc Ba Lan và Nga, người Mỹ "giải mật" tài liệu của họ về trường hợp Katyn (cũng như người Ba lan lên tiếng phản đối hệ thống tên lửa phòng thủ Mỹ đặt trên đất họ). Có lẽ chúng ta cần nhìn về phía trước và suy nghĩ về viễn cảnh tên lửa phòng thủ Mỹ ở châu Âu, khi Ba Lan là đồng minh chính của Mỹ. Đây là thời gian để làm nguội cái đầu Donald Tusk xuống, Tusk đã bất ngờ quyết định chờ quyết định của Mỹ sau sau cuộc bầu cử tổng thống?
Và vẫn còn câu hỏi nữa. Các tài liệu gọi là "thư mục đặc biệt số 1" do Rosarchiv công bố năm 2010 cũng là giả mạo? Trên cơ sở thư mục này, Duma Quốc gia đã tuyên bố thừa nhận rằng việc hành quyết các sĩ quan Ba Lan đã được tiến hành theo lệnh trực tiếp từ Stalin và các lãnh đạo Liên Xô khác.
Tuy nhiên, một số chuyên gia, chẳng hạn như Dmitry Dobrov, nói rằng các tài liệu từ thư mục này, bao gồm cả các ghi chú của Shelepin đã được đề cập đến, đã bị giả mạo, trong khi các nhân chứng (Mikhail Gorbachev, Alexander Yakovlev, và Dmitry Volkogonov) mô tả có đến 3 biến thể của bản gốc của nó.
Nhưng nếu thừa nhận tội lỗi, chúng ta nên tính toán hiệu ứng của lời thú tội như vậy. Hình ảnh không phải là tất cả, và, bằng cách "giải mật" một cách cẩn thận ở Mỹ, rõ ràng là người Mỹ biết (lợi dụng) nó tốt hơn người Nga.
Bài của Lyuba Lulko - Pravda.Ru
Thay đổi nội dung bởi: SSX, 18-09-2012 thời gian gửi bài 00:12
|