Trích:
Nina viết
@bác Koc - có thể bọn em dọn đến ký túc xá mới, nên chưa kịp có тараканы.
Lại nhớ đến câu đùa của bạn dai_dien_nga: Ở Việt Nam cái gì cũng nhỏ, chỉ có gián là to  , còn ở Nga thì cái gì cũng to, nhưng gián thì nhỏ 
|
Hic, từng sống ở nước Nga mà chưa có cảm giác về rệp Nga, gián Nga .. thì "chưa biết" Nga - Xô!
Do đặc điểm cấu tạo "căn hộ" thời Xô-Viết như sau:
- Tường trông rất dày nhưng có 2 lớp, ở giữa rỗng dùng lắp đặt hệ thống kỹ thuật và dùng để thông hơi cho từng căn phòng một..
- Sàn nhà cũng cấu tạo nhiều lớp, đặc biệt là lớp ván sàn bằng gỗ trải "gạch nilon" lên trên nên có rất nhiều khe, kẽ hở..
- Nhiệt độ bên ngoài và bên trong phòng chênh lệch rất lớn, đặc biệt vào mùa thu, mùa đông.., trong phòng lúc nào cũng ấm áp hơn.
...
Vì thế nên đây là môi trường "lý tưởng" cho mấy loài ăn bám loài người này "cố thủ" mọi lúc mọi nơi.
Khi nhận một căn phòng, đa số người ở mới thường thực hiện những công việc căn bản sau:
- Góp tiền mua обои, mua bột клей, vài vật trang trí, đèn đóm... và đặc biệt là chai xịt gián để tổng vệ sinh lũ rêp gián này.
- Chọn ngày nghỉ chủ nhật, bóc hết lớp giấy dán tường cũ, tranh ảnh, đinh móc.. ra.
- Khuấy đun keo dán tường, không quên cho ớt bột và để chống gián sau này, khi keo nguội bớt thì bắt đầu xúm vô lăn keo, cắt giấy.. rồi dán vào tường. Công việc không khó khăn gì lắm, dùng khăn ẩm "vuốt" giấy sao từ trên xuống theo chiều thẳng đứng sao cho thật phẳng là OK number one.
Dù là đã pha ớt bột vào hồ dán tường, đã xịt thuốc trừ gián định kỳ.. nhưng những nơi nào âm ấm như phía sau lò sưởi, tủ lạnh đều là nơi tập trung "rất đông" thành từng "giề" loài gián nhỏ con này. Mỗi lần xịt thuốc chúng chết la liệt mà khi gom lại đem cân chắc cũng được vài ký lô. Hồi đấy chưa có phong trào "nhậu côn trùng" như bây giờ, không thì chắc cũng không có nhiều đến nỗi như vậy...
Còn rệp thì có nơi tối nằm áp tai xuống nệm sẽ nghe thấy đoàn "xe tăng" hành quân giống y chang như trận đánh trên "Vòng cung lửa" Kursk năm nào!