Em chào các bác!
Xin phép cho em được bày tỏ cảm xúc của mình với HUẾ THƯƠNG qua một số bức hình mà em có dịp ghi lại.
Khi lần đầu tiên được đặt chân tới đất Cố đô, qua một hành trình tương đối dài ta bắt gặp con đường với hàng cây xỏa bóng trong lòng chợt thấy thư thái. Thật là thích khi được thong thả đếm từng bước chân trên con đường này.
#- Con đường nắng
Nói đến Huế, rất nhiều người hay liên tưởng ngay đến sông Hương, núi Ngự, cầu Trường Tiền, rồi thì Đại Nội, lăng tẩm các đời Vua... Và quả thật, khi được tận mắt ngắm nhìn mới thấy hết cái hồn của xứ Huế được kết tinh trong đó.
#- Nhẹ nhàng sông Hương
#- Trở về
#- Chiều sông Hương
#- Cảm nhận sông Hương
Khi một mình thơ thẩn trong Đại Nội, tôi rất thích ngắm nhìn những con đường, những hành lang nơi đem lại cho tôi những cái nhìn rất riêng về Huế. (Những không gian, công trình kiến trúc ở Đại Nội đã được các bác ghi lại đầy đủ em xin phép không nhắc lại nữa)
#- Trầm mặc, sâu thẳm
#- Hoài niệm
#- Ưu tư
#- Và mơ mộng
Bạn là người lần đầu đến Huế? Đã có khi nào bạn thả bộ qua cầu Trường Tiền và đến khi ngước nhìn lên chợt nhận ra rằng bên cạnh cái uy nghiêm cổ kính lại là một Huế rất tươi trẻ và hiện đại.
#- Sức trẻ bên sông Hương
#- Lung linh sắc màu
#- Cũng rất hối hả
Nói gì thì nói, em rất thích mô tả Huế theo kiểu hoài niệm, cái cách để dễ mường tượng về một Huế ngày xưa. Những cảm nhận cá nhân này em chọn Lăng Tự Đức để diễn đạt.
#- Huyền ảo
#- Mộng mị
#- Lung linh
#- Uy nghi
#- Thâm trầm
#- Sâu lắng