View Single Post
  #32  
Cũ 26-08-2012, 12:53
nqbinhdi nqbinhdi is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2009
Đến từ: Hanoi
Bài viết: 1,469
Cảm ơn: 1,185
Được cảm ơn 4,002 lần trong 1,122 bài đăng
Default

Trích:
Mien trung viết Xem bài viết
Là một người trong muôn vàn những người yêu thích bài hát Tình ca Tây Bắc, tôi xin đưa lên đây một bài viết giới thiệu tác giả cùng bài hát đã nổi tiếng cách đây hơn nửa thế kỷ trước:

Tình ca Tây Bắc
Thơ: Cầm Giàng
Nhạc: Bùi Đức Hạnh


Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Bâng khuâng nỗi lòng
nhịp sáo ai đưa khúc ca rộn vang…


Nhớ lại những năm cuối thập niên 50 của thế kỷ trước, bài hát này là một trong những bài rất nổi tiếng. Tôi khi ấy còn là một cậu thiếu nhi, nhưng lại rất thích hát những bài dành cho ngươì lớn. Và tôi đã sớm thuộc rồi say mê bài này. Khi ấy, tôi chỉ biết thích nghe, thích hát. Sau này lớn lên mới cảm nhận được vẻ đẹp, sức quyến rũ cuả Tình ca Tây Bắc. Nghe bài hát, bất cứ ai chưa đặt chân đến Tây Bắc cũng có thể hình dung được cảnh sắc sinh động, độc đáo, nên thơ của mảnh đất vùng cao này.

Rừng cây xanh lá muôn đoá hoa mai mừng đón xuân về/ Vui trong nắng vàng từng đàn bướm trắng bay khắp rừng hoa/ Ngập ngừng bên suối nước reo quanh mình như muôn tiếng đàn/ Bâng khuâng nỗi lòng nhịp sáo ai đưa khúc ca rộn vang…
Đó là toàn bộ đoạn A- cũng là đoạn mở đầu của bài hát. Bằng tiết tấu dàn trải với 4 câu nhạc tương đối dài, phần này như những nét chấm phá đầu tiên trong một bức tranh thuỷ mặc hấp dẫn. Ngòi bút cuả tác giả quả là khá tinh tế trong việc cảm nhận và miêu tả mùa xuân ở vùng rừng núi Tây Bắc. Nghe phần lời ca cuả đoạn này, bất giác tôi nhớ đến 2 câu thơ cuả Đại thi hào Nguyễn Du cũng miêu tả mùa xuân:

Cỏ non xanh tận chân trời
Cành mai trắng điểm một vài bông hoa.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Ngập ngừng bên suối
nước reo quanh mình như muôn tiếng đàn


Bài hát này, nhạc sĩ phỏng thơ của Cầm Giang, nhưng cái đoạn mở đầu trên thì do ông viết. Không biết có phải từ sự ngưỡng mộ tài năng của bậc đại danh tiền bối hay không mà người nghe thấy rõ có sự ảnh hưởng rõ rệt trong cách quan sát và miêu tả thiên nhiên. Nhưng thật thú vị, đoạn mở đầu lại được nhạc sĩ viết ra sau, còn bắt đầu đặt bút, ông đã ra những nét nhạc đầu tiên từ việc cảm thụ câu thơ của Cầm Giang: Em là dòng sông Mã. Anh là núi Mừơng Hum/ Cho thuyền em ngược dòng, gió đưa em về núi.
Đó chính là những câu dẫn vào đoạn B cuả bài hát với tiết tấu được giãn ra, dàn trải hơn cả đoạn A (mở đầu). Sau khi viết đến hết bài hát, tác giả cảm thấy bắt đầu ca khúc không thể “em là dòng sông mã…” như trên, nghe không ổn. Vậỵ nên ông đã viết phần đầu với lời ca như ta đã từng thấy (Rừng cây xanh lá…)

Về sự ra đời của bài hát, tác giả kể: Đó là năm 1957, khi ấy ông là diễn viên hát của Đoàn ca múa nhân dân Trung ương (nay là Nhà hát ca múa nhạc Việt Nam). Tự thấy mình có giọng hát chỉ rất bình thường, không phải là sô lít (đơn ca) như Quốc Hương, chàng diễn viên hát tốp ca nảy ý định chuyển nghề, sáng tác hoặc nghiên cứu âm nhạc và đề xuất với lãnh đạo lên Hoà Bình một thời gian để sưu tầm nghiên cứu dân ca. Được chấp thuận, Bùi Đức Hạnh khăn gói lên đường.Đến Hoà Bình, ông đọc được bài thơ cuả tác giả Cầm Giang có nhan đề:” Em là dòng sông Mã, anh là suối Mường Hum in trên báo. Thấy bài thơ giàu yếu tố nhạc điệu, nhiều câu hay, đồng cảm, ông bèn nảy ý định sẽ phổ nhạc thành bài hát. Nhưng bài thơ dài những 64 câu, không thể phổ nguyên xi nên ông quyết định chỉ phỏng thơ để tạo thành tác phẩm âm nhạc. Tuy nhiên những câu thơ ông tâm đắc nhất đã được giữ để thành lời ca cuả bài hát:
“Em hãy về bên suối, đợi anh ở bên khuông/ Anh làm no lòng mường, em làm vui ấm bản” và “Anh là rừng xanh thắm, em là suối ngàn sâu/ Cây rừng anh làm cầu, vắt ngang qua dòng suối/ Khi nắng mùa xuân tới, rừng anh in bóng suối em…”.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Anh làm no lòng mường,
em làm vui ấm bản


Với một bài thơ rất dài như vậy, Bùi Đức Hạnh đã tạo ra một ca khúc ở thể 3 đoạn có sự thống nhất hài hoà, quả là một việc khó khăn (ca khúc ở thể 3 đoạn thường khó viết, nếu không khéo dễ bị “đầu Ngô mình Sở”, không bảo đảm được tính lô gíc hài hoà cuả giai điệu trong quá trình phát triển). Tác giả cũng tiết lộ rằng khi viết Tình ca Tây Bắc, ông hoàn toàn chỉ là nghiệp dư về sáng tác với chút ít hiểu biết về nhạc lý, mới chỉ võ vẽ ký xướng âm vì là diễn viên đứng trong tốp ca, không hát được đơn ca. Vậy mà ngay từ sáng tác đầu tay, ông đã cho ra được một tác phẩm để đời, lộ rõ một tài năng đặc biệt trong lĩnh vực phổ thơ.

Rất thật thà, ông kể: Sau khi hoàn thành bài hát, ông có đưa cho nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương, khi ấy là Trưởng đoàn Ca múa nhân dân Trung ương (“sếp” cuả ông) xem. Lúc này Nguyễn Văn Thương đã rất nổi tiếng với Đêm đông, Bình Trị Thiên khói lửa. Ông vừa là cấp trên vừa là bậc thầy nên Bùi Đức Hạnh muốn được chỉ bảo góp ý cho tác phẩm. Nguyễn Văn Thương đã khen nhưng nói Bùi Đức Hạnh sửa đoạn B (từ chỗ “em là dòng sông Mã” đến hết “em làm vui ấm bản”) theo hướng cho giãn tiết tấu hơn so với đoạn A, bởi nếu không sẽ không nổi rõ thể 3 đoạn, sẽ khiến người nghe thấy đoạn A bị kéo dài quá bị nhàm. Tác giả đã nghe theo và hôm nay ông vẫn còn biết ơn mãi việc này. Ông nói: “Không có Nguyễn Văn Thương góp ý, bài hát sẽ không thể có số phận tốt đẹp như đã có. Tôi mãi mãi nhớ ơn ông.” Quả là một tấm lòng, một tình cảm, ân nghĩa đối với người tiền bối đã quá cố.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Tình ca Tây Bắc

Khi tôi hỏi Bùi Đức Hạnh về sự quá nổi tiếng cuả Tình ca Tây Bắc rằng tác giả có bỏ công sức đi tuyên truyền dàn dựng phổ biến tác phẩm ở nhiều nơi Anh làm no lòng mường, em làm vui ấm không thì ông cho biết: Sau khi hoàn chỉnh bài hát, ông gửi đến Ban âm nhạc Đài tiếng nói Việt nam. Ông gửi vậy nhưng cũng không tin là bài được sử dụng, vì lúc ấy chỉ là một anh diễn viên hát tốp ca, còn vô danh, khó được người ta để ý. Không ngờ khi trở lại Hoà Bình chỉ sau đó ít ngày, ông thấy tác phẩm của mình được vang trên làn sóng và nhanh chóng lan truyền. Lãnh đạo khu vực Tây Bắc khi ấy đã coi ca khúc này là bài hát chính thức, là “khu ca” (như Quốc ca, tỉnh ca). Về sau bài hát được nhiều đoàn văn công dàn dựng biểu diễn khắp nơi ở trong nước và cả ở nước ngoài.

Đã có rất nhiều nghệ sĩ biểu diễn bài hát này, trong đó phải kể đến cặp song ca Bích Liên – Kiều Hưng đã gây được ấn tượng đặc biệt. Chất giọng trong sáng, giọng hát long lanh như sương của Bích Liên hoà quyện vào chất giọng ngọt ngào đằm thắm cuả Kiều Hưng đã lột tả được hết vẻ đẹp kiều diễm cuả Tình ca Tây Bắc. Nghe kỹ bài hát qua sự thể hiện cuả 2 nghệ sĩ trên, người nghe thấy có cái gì đó vừa náo nức lại bâng khuâng, vừa xốn xang lại bịn rịn, vừa rộn rã muốn vút lên lại như thâm trầm lắng đọng… Rất nhiều cảm giác tâm trạng hoà trộn mà nhạc sĩ đã tạo dựng được trong giai điệu đầy sức tìm tòi sáng tạo.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

“Em hãy về bên suối, đợi anh ở bên khuông.
Anh làm no lòng mường, em làm vui ấm bản"


Điều thú vị nữa là bài hát không dựa hẳn vào một làn điệu dân ca nào của Tây Bắc, nhưng nổi rất rõ phong vị âm nhạc của xứ sở này, không thể lẫn lộn với Việt Bắc hoặc bất cứ địa phương nào. Chất xoè Thái chỉ loáng thoáng xuất hiện ở đoạn C (có tiết tấu 6/8). Đây thực sự là một ca khúc đáng để cho những người mới cầm bút sáng tác có thể khai thác học tập được rất nhiều điều về tìm tòi, sáng tạo giai điệu, bố cục tác phẩm, đặc biệt là về nghệ thuật phổ thơ.
Đã hơn 50 năm trôi qua, Tình ca Tây Bắc vẫn là bài hát hay nhất về Tây Bắc và là một trong những bài hát đặc sắc viết về muà xuân, về quê hương đất nước. Riêng nhạc sĩ Bùi Đức Hạnh đã có được một sản phẩm tinh thần vô giá khó gì có thể so sánh. Sau này, ông trở thành nổi tiếng trong làng chèo với rất nhiều thành tựu về quản lý và sáng tác ở lĩnh vực này. Nhưng chỉ với Tình ca Tây Bắc thôi, tên tuổi ông đã không thua kém bất cứ nhạc sĩ trứ danh nào trong lĩnh vực sáng tác ca khúc./.

Kiều Thẩm


Bài hát do Kiều Hưng và Bích Liên thể hiện

Mấy lời phi lộ:

Tôi đã định rời bỏ 4R bởi không muốn dính dáng gì tới những chuyện đang diễn ra trên 4R.

Ấy là bởi vì tôi không quan tâm gì tới những chuyện đó, mà nếu bị buộc tham dự hoặc bị lôi kéo vào sẽ phản lại những nguyên tắc của mình. Rất đơn giản là vì tôi đã gắn bó với 4R bởi tôi thấy 4R là một nơi thực sự có thể kết bạn với nhiều người, có thể chia sẻ suy nghĩ của mình về nhiều chuyện, từ chuyện về nước Nga lạnh giá, xa xôi mà vẫn rất gần gũi - ít nhất là vô cùng thân thiết trong cả một thời kỳ rất dài đầy những sự kiện không thể quên trong cuộc đời mình (đời mình thôi, tất nhiên rồi, chứ đời các con và cháu tôi thì ai mà biết được chúng nghĩ về nước Nga, về LX như thế nào, dù mẹ/bà chúng đã được LX nuôi dạy nên người) - đến những chuyện của chính mình, của cuộc đời mình và của mọi người... Chia sẻ và học hỏi, từ những chuyện, những chi tiết rất nhỏ đến những thảo luận hữu ích về rất nhiều thứ khó kiếm được ở đâu. Tham gia đã nhiều 4R, tôi hiểu rất rõ rằng, là một người mà vai trò chỉ là em đi qua chốn này ới a biết đâu nguồn cội..., dừng chân em ghé chơi, nhập gia thì phải tùy tục và chỉ nên ghé và làm đúng theo cái mình định/muốn.

Thực ra, ngay từ những ngày đầu tiên gia nhập 4R, tôi cũng từng có những ý kiến về hoạt động của 4R nhân những góp ý của các thành viên thanhlam, chó già... - cái thread ấy giờ đã bị khóa. Sau đận ấy, tôi chỉ tự cười giễu mình vì "ai mượn anh vào nhà người ta rồi đòi người ta lại phải thế này, thế khác chứ", và cần gì phải thế mới có thể bày tỏ ý mình. Thế nên, nhất định sẽ không can dự vào các chuyện mà mình không vào 4R vì chúng.

Nghĩ lại thì thấy, cũng chẳng cần phải bỏ đi, bởi ở đây vẫn có thể học hỏi, có thể có nhiều bạn bè thực sự.

---

@ bác Mientrung,

Trong bài của Kiều Thẩm bác đã dẫn, có một chi tiết đáng sửa. Đó là hai câu mà tác giả dẫn của Nguyễn Du

Cỏ non xanh tận chân trời
Cành mai trắng điểm một vài bông hoa.


Không phải là cành mai, mà là cành lê ạ. Cũng chẳng phải Nguyễn Du một mình làm ra câu ấy (và tất nhiên, cả Truyện Kiều - Đoạn trường tân thanh - cũng dựa trên cốt truyện của Kim Vân Kiều truyện của Thanh Tâm Tài Nhân bên Tàu thôi) mà là từ một câu thơ cổ của TQ (của ai thì tôi đã cố tìm mà chưa ra)

Phương thảo liên thiên bích
Lê chi sổ điểm hoa


Lê chi là cành lê chứ không phải là cành mai.

Nói đến chuyện này, tôi rất muốn bác nào nói cho biết mấy câu thơ cổ kia là của ai, bởi tìm trên mạng thì chỉ thấy Phương thảo liên thiên. Còn chính trong Kim Vân Kiều truyện thì nó là thế này:

Xuân nhật tình minh yến lộng thoa
Thiều quang cửu thập lục tuần qua
Vô biên phương thảo liên thiên bích
Sổ điểm lê hoa tuyết ánh kha


(Trương Cam Vũ dịch âm Hán-Việt)

Cũng không phải là tôi nhiều/lắm chuyện, bởi tôi vốn hay cố tìm đến tận cùng những cái mình tìm hiểu. Lại nhớ có hồi, đọc Di chúc của HCT, có câu Nhân sinh thất thập cổ lai hy, dẫn là thơ của ông Đỗ Phủ, tôi ngạc nhiên lắm. Là vì xưa nay các nhà văn nhà thơ ta vốn rất giỏi chẻ sợi tóc ra làm 8, tám với tụng thì nhất quả đất (ối, tôi thì tin chắc rằng, trong văn chương, thi phú... ối cái mà người ta tán tụng ra, chính các tác giả khi viết cũng chửa bao giờ nghĩ đến đâu ạ), thế mà tịnh chả thấy ai nhắc đến xuất xứ của câu ấy nửa lời. Mới bổ đi tìm, thì hóa ra câu ấy vốn từ:

Tửu trái tầm thường hà xứ hữu
Nhân sinh thất thập cổ lai hy


Đỗ Phủ vốn nghèo mà hay rượu, chuyên uống chịu (còn có "bùng" không thì không thấy ai nói ạ), bạn bè chê, ông mới giả ngông làm mấy câu trên để chữa thẹn (Nợ tiền rượu, chuyện ấy thường tình, đâu mà chả có. Chỉ có người thọ đến 70 thì xưa nay mới hiếm thôi - liều dịch ạ: Nợ rượu thường tình đâu cũng có/Người thọ 70 mới hiếm thôi). Thế nên chả thấy bác lều với chõng nào nhà ta khai triển hàm nghĩ thêm là phải, khai khai cái gì chứ?

Thay đổi nội dung bởi: nqbinhdi, 27-08-2012 thời gian gửi bài 01:20
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn nqbinhdi cho bài viết trên:
daquen (29-08-2012), Mien trung (26-08-2012)