Chả lâu la gì, sau đó người ta hiểu ra rằng chẳng có quân phỉ Bandera nào tấn công đoàn tàu cả. Đào đâu ra chúng ở cái đất Bạch Nga này? Đơn giản là do đường ray đã cũ lại sửa chữa cẩu thả nên mới xảy ra sự cố nho nhỏ, mà chưa thể gọi là tai nạn được. Đơn giản là một số toa cuối cùng của đoàn tàu bị trật bánh làm đoàn tàu bị đứt ra thành mấy đoạn. Trong cơn hoảng loạn - dấu ấn không quên của những ngày chiến tranh – đám lính đã nhảy bổ ra khỏi các toa chạy toán loạn vào những cánh rừng bên cạnh đường. Rất nhiều người, trong đó có cả Danila đã mất hết tất cả đồ đạc. Đúng thật là ngu ngốc..., ờ nhưng mà có khi ngốc nghếch lại sống được ra phết! Chỉ tiếc cái cà-mèn, vật bất ly thân - nhất là khi lang thang trên đường.
Đám lính trên đoàn tàu này xem ra có vẻ giàu có hơn, có cả tiền nữa. Những chàng lính thắng trận ăn uống bạt tử, đồ ăn của bếp tập thể họ không màng đến, chỉ chén nào mỡ lợn muối, nào bơ, sữa và hoa quả từ mùa trước. Họ đi rất lâu trên mảnh đất vừa bị cày nát bởi bom đạn chiến tranh. Trên các sân ga, dọc theo đoàn tàu là hàng đàn trẻ em rách rưới, chìa đủ mọi loại bát đĩa xin ăn, những cụ già lặng lẽ chìa tay và đám người thương tật lệch người trên những chiếc nạng, xe đẩy... Rất đông những người tàn tật và bản thân mặt đất dường như cũng thật tật nguyền.
Đoàn tàu đã đi qua Minsk... Trên một sân ga đổ nát, họ phải dừng lại rất lâu và không biết lúc nào mới được đi tiếp. Sân ga chật ních các đoàn tàu và người. Trên cái platform bị bom cày xới vừa được dọn qua loa, chiều đến thường có những cuộc vui, mọi người nhảy nhót theo tiếng nhạc đệm từ đàn phong cầm; những cuộc tình ngắn ngủi, những đam mê chớp nhoáng xả ra. Danila không thích khiêu vũ, nhưng bị cuốn trong cơn sóng kích động, tối nào anh cũng mò ra bãi nhảy. Ban ngày anh để ý có một cô gái gày gò, tóc cắt ngắn, ngồi trên chiếc va li, lưng dựa vào bức tường cháy sém của tháp nước hình trụ. Anh muốn bắt chuyện với cô, nhưng không biết bắt đầu thế nào nên đành thôi.
Chàng lính trẻ thầm hy vọng sẽ gặp cô trên sàn nhảy, sẽ bắt chuyện với cô... mặc dù không biết lúc đó có ho he được gì hay không, anh chàng cũng không chắc lắm về bản thân! Nếu như cô ta lại nhảy với ai đấy, hoặc được ai đó mời ra nhảy thì coi như xong, chẳng còn hy vọng gì để mà làm quen. Có một cái gì đó trong con người cô gái mặc quân phục chỉnh tề này làm cho anh không thể nào sử dụng được những cách thức tán tỉnh mà cánh lính vẫn thường dùng như: “ Xin cho hỏi mấy giờ rồi?”, “Hôm nay là ngày mấy nhỉ?” - chứ đừng nói đến cái kiểu “Này cô gái, có cái gì rơi tủm đằng sau cô đang bốc khói kìa”. Một cô gái nghiêm túc, đứng đắn, rõ là con nhà có giáo dục.
Dù có lượn lờ thế nào và có căng mắt tìm Danila vẫn không thấy cô gái ở sàn nhảy. Mà đám vui thì vẫn đang hăng say dưới ánh sáng vàng vọt của ba cái đèn pha trên sân ga. Cùng với phong cầm, người ta chơi thêm cả đàn bayan và trống làm cho điệu nhạc vang to hơn, nhộn nhịp hơn, tiếng cười ầm ĩ, tiếng ủng dậm lên những mảnh vụn do bày quạ làm rớt xuống sân ga, tạo thành một âm thanh đậm đặc, hỗn độn nghe như tiếng sa-sa-sa, such-such; sa-sa-sa...
Một số đôi đã lẩn đi. Những cô gái mệt nhoài, vung vẩy khăn, cười ré lên và xa dần. Trên sân ga người ta bắt đầu hát đồng ca, lúc đầu còn rời rạc, càng về sau càng hoà vào nhau và đều hơn. Trái tim thắt lại, nhói đau, họ hát về những những gì vừa mới trải qua, phải chịu đựng đau khổ nhưng cũng thật quen thuộc. Danila cũng biết hát, thậm chí giọng cũng khá khoẻ và truyền cảm, nhưng anh không muốn hát cùng mọi người vì không biết vì sao, anh cảm thấy rất cô đơn và lẻ loi trong tâm hồn.
Những người đang hát và nhảy múa này thật sướng, họ đang trở về nhà; còn Danila, anh đi về đâu? Anh không có nhà cửa trên cái đất này. Nhưng Danila không cho phép mình nghĩ mãi về điều đó, thôi thì bằng cách nào đấy mọi thứ tự nó cũng sẽ được tạo dựng, và ở cái đất nước rộng lớn này làm gì mà chả tìm được cho mình một góc riêng. Anh đã quen với cuộc sống trong quân ngũ, nơi người ta luôn nghĩ hộ anh, điều anh đi, phân bổ anh vào chỗ này, chỗ kia, chả lẽ bây giờ họ lại bỏ mặc anh sao.
Đôi chân không hiểu sao cứ dẫn anh tới cái tháp nước ấy, không phải dẫn đi mà là lôi đi. Và khi vừa ra khỏi cái chỗ ngoặt của khối hình trụ đó anh đã nhìn thấy ngay cô gái – trái tim anh đập rộn ràng. Ở cạnh tháp nước còn nhiều người nhưng anh chỉ nhìn thấy cô.
- Xin chào cô, cô gái!
- À vâng, chào anh, - cô gái đáp lại, dướn thẳng người trong chiếc áo nhà binh, - Anh là ai thế nhỉ?
- Không là ai cả, ban ngày tôi lấy nước sôi và để ý thấy cô…
- Để ý thấy?
- Vâng, để ý thấy!
- Thế đằng ấy ở đoàn tàu nào vậy? Tên đằng ấy là gì?- Cô gái quyết định chuyển ngôi xưng hô cho thân mật hơn.
Thế là anh chàng kể hết mọi chuyện cho cô nghe một cách chân tình: về đoàn tàu của mình, về việc không may xảy ra, anh phải chuyển sang đoàn tàu khác, rằng anh tên là Danila, còn họ là Solodovnikov.
- Còn tớ tên là Marina, tớ đã ngồi ở đây suốt bốn ngày đêm rồi.
- Thế đấy, làm thế nào bây giờ?
- Có cách này, đằng ấy cho tớ đi cùng với. Dù sao thì đằng ấy cũng có đoàn tàu của mình, sớm muộn rồi nó cũng sẽ đi đâu đó.
- Tất nhiên rồi, không sớm thì muộn. Chỉ có điều không biết làm cách nào bây giờ, một nữ chiến sỹ gái trong cả đoàn tàu độc bọn con trai.
- Thì đằng ấy cứ nhận tớ là họ hàng đi, em họ chẳng hạn, rồi thì ngẫu nhiên chúng ta gặp nhau.
- Ừ thế cũng được, tất nhiên rồi !
- Nếu là tất nhiên thì xách va li giúp với... nào, chúng mình về nhà đằng ấy đi !
- Ừ, về thì về...
Anh xách va li, Marina khoác chiếc balô nhỏ khiến Danila đoán cô là một người trong đám thầy thuốc.
Trong toa hầu như không có ai, tất cả mọi người đều đã ra sân nhảy. Người trực toa thì gà gật cạnh lò sưởi đầy than đỏ rực, cái đầu thỉnh thoảng lại gật gù chúi xuống giống như chim sẻ mổ thóc, không nhận biết gì trong cơn mơ: toa tàu không có người nên chỉ được chiếu sáng bởi cái lò sưởi, - thế rồi anh ta lại chìm trong giấc ngủ say sưa.
Danila giúp Marina leo lên chiêc giường tập thể, quẳng va li lên trên, thầm thì:
- Lên đi, chỗ của mình ở trong cùng, cạnh cửa sổ ấy, cứ nằm im đi.
Rồi anh chàng rất lịch sự, cứ luẩn quẩn ở bên dưới, cho rằng phụ nữ chắc phải làm một số động tác nào đó trước khi đi ngủ, nhưng cụ thể là động tác gì thì chàng ta chưa bao giờ được thấy. Và khi nhảy lên giường, anh chàng sờ vào người cô bạn đường thì thấy cô không động đậy, cô ngủ mà không cởi áo khoác.
Anh cẩn thận nằm sát vào cô, đắp chiếc áo khoác lên người mình và lên cả người cô gái, nghĩ một cách bình thản, thậm chí là thương hại: “Chắc là mệt lắm rồi...khổ thân!” – rôi cũng ngủ liền. Nhưng anh ngủ khá tỉnh. Ban đêm anh vẫn cảm thấy bàn tay anh chạm vào người cô, anh sửa lại áo khoác đắp cho cô. Cô gái say sưa ngủ, không nghe thấy tiếng những người cầm đèn pin trong tay, vừa chạy dọc đoàn tàu, vừa kêu lên: “Tất cả mọi người lên tàu!”.
Không lâu sau, các toa tàu rùng mình, xô vào nhau, và đoàn tàu bắt đầu xình xịch chuyển động trong đêm tối, về phía trước. Danila còn kịp nghĩ: “Nào, bây giờ thì chẳng ai có thể đuổi được cô ấy xuống được” rồi thiếp đi trong một giấc ngủ về sáng, một giấc ngủ thật sâu.
|