Sau ngày mùng 2 tháng Tám Treblinka đã thôi không còn tồn tại. Bọn Đức thiêu những xác còn lại, phá dỡ tòa nhà bằng đá, gỡ bỏ hàng rào thép gai, đốt các lán ở bằng gỗ mà quân khởi nghĩa chưa đốt hết. Các thiết bị của tòa nhà giết người này một phần bị cho nổ tung, phần còn lại bị tháo dỡ chất lên tàu hỏa đem đi, hố thiêu xác bị phá hủy, các máy xúc được chở đi, những hố chôn khổng lồ bị lấp đất, nhà ga bị phá hủy cho đến từng viên gạch nhỏ, và cuối cùng là đường ray bị phá dỡ, các thanh tà vẹt bị chở đi. Đậu lupine được gieo trồng trong khuôn viên trại và Streben, một người Đức định cư, xây ở đó một ngôi nhà nhỏ. Giờ đây cả ngôi nhà đó cũng không còn, nó đã bị đốt rụi (gia đình Streben đã xây nó sao cho trông giống như một nông trại của người Ukraina). Bọn Đức làm tất cả những chuyện đấy nhằm đạt mục đích gì? Nhằm che đậy tội ác giết người ở Treblinka chăng? Nhưng việc đó làm sao mà che đậy được? Chẳng lẽ lại có thể bịt miệng được hàng ngàn người đã chứng kiến những chuyến tàu chở nạn nhân từ khắp Châu Âu đến cái nơi hành quyết theo kiểu dây chuyền này? Chẳng lẽ lại che giấu được việc giết chóc, che giấu được những lưỡi lửa nặng nề và cột khói cứ lơ lửng trên bầu trời cả ngày lẫn đêm suốt tám tháng liền mà cư dân của hàng chục ngôi làng và thị trấn nhìn thấy rất rõ? Chẳng lẽ có thể che giấu những giằng xé của trái tim, có thể bắt mọi người quên được tiếng la hét khủng khiếp của phụ nữ và trẻ em suốt mười ba tháng trời, cho đến hôm nay vẫn còn vang lên trong tai các nông dân làng Vulka? Chẳng lẽ có thể bịt miệng những nông dân suốt cả năm trời chở tro than người từ trại đi rải lên các con đường xung quanh?
Chẳng lẽ có thể bịt miệng những nhân chứng còn sống từng chứng kiến các sự việc diễn ra ở đài hành quyết Treblinka, từ ngày tồn tại đầu tiên của nó cho tới ngày 2 tháng Tám 1943 – ngày tồn tại cuối cùng của nó, những nhân chứng đã mô tả thật thống nhất và chính xác về từng tên SS và Wachmänner, những nhân chứng đã từng bước từng bước một phục hồi cho chúng ta nhật ký về Treblinka? Không còn có thể hét lên “Mützen ab!” với những nhân chứng ấy, không còn có thể tống họ vào phòng hơi ngạt nữa. Và Himmler đã không còn quyền lực đối với đám thủ hạ, những kẻ nay đang đứng cúi đầu, ngón tay run rẩy mân mê vạt áo, trầm giọng đều đều kể lại câu chuyện nghe thật điên cuồng và hoang tưởng đến khó tin về những tội ác của chúng. Viên sĩ quan Xôviết, trên ngực đeo dải băng nhỏ màu xanh lá của tấm huân chương Phòng thủ Stalingad, đang ghi chép hết trang này đến trang khác lời khai của lũ sát nhân. Đứng bên cửa vào là anh lính gác với đôi môi mím chặt, trên ngực cũng có tấm huân chương Stalingrad như thế, và khuôn mặt gày gò, sạm lại vì sương gió của anh thật nghiêm nghị. Và chẳng lẽ việc có mặt tại Treblinka, ngay gần Varsava, của một trong những chiến sĩ của đạo quân vinh quang ở Stalingrad không phải là một biểu tượng đáng ngạc nhiên hay sao? Chẳng phải vô cớ mà vào tháng Hai 1943 Heinrich Himmler đã cuống cả lên, đã bay tới Treblinka, đã ra lệnh phải xây lò thiêu, phải đốt cháy và xóa sạch mọi dấu vết. Không, không phải vô cớ mà hắn phải cuống lên như vậy! Những chiến sĩ Stalingrad đã tới được Treblinka, hóa ra từ sông Volga tới sông Visla chẳng phải là quá xa. Và giờ đây chính mặt đất của Treblinka cũng không còn muốn đồng lõa với những tội ác tày trời của bọn quỷ dữ, nó hé lộ các mảnh xương và vật dụng của những người bị sát hại, những thứ mà bè lũ Hitler đã tìm cách chôn giấu dưới đó.
|