Cuộc khởi nghĩa dự tính nổ ra ngày 2 tháng Tám. Nó được báo hiệu bằng một phát súng ngắn. (Người tổ chức chính của cuộc khởi nghĩa là Zelo Bloch, một trung úy người Do Thái trong quân đội Czech. Cuộc nổi dậy đã phải bắt đầu sớm vì một lính gác thấy nghi ngờ. Hắn bị bắn chết nhưng việc này khiến cuộc khởi nghĩa phải bắt đầu khi chưa kịp chuyển phần lớn số vũ khí ra khỏi kho vũ khí mà những người khởi nghĩa chiếm được bằng cách làm một chìa khóa phụ.) Lá cờ chiến thắng tung bay vì sự nghiệp thần thánh. Những lưỡi lửa mới bốc lên bầu trời, không nặng nề và cuộn đầy thứ khói nhầy nhụa như ngọn lửa thiêu xác chết mà là ngọn lửa nhẹ nhõm, nóng rực và mãnh liệt. Những tòa nhà trong trại bốc cháy, và cuộc khởi nghĩa khiến dường như chính mặt trời tự xé mình ra làm hai và bùng cháy trên Treblinka, ăn mừng cho sự thắng lợi của tự do và danh dự.
Những phát súng vang lên, tắc nghẹn, rồi súng trung liên khạc đạn liên hồi từ các tháp canh bị những người khởi nghĩa chiếm. Lựu đạn nổ liên hồi nghe thật long trọng, tựa như những hồi chuông của sự thật. Không gian rung động vì tiếng ầm ầm và đì đoàng, tiếng nhà cửa đổ sụp, tiếng đạn rít át đi tiếng vù vù của đám ruồi nhặng ăn xác chết. Trong bầu không khí đã sạch sẽ quang đãng lóe lên những ánh rìu đỏ rực vì máu. Vào ngày mùng 2 tháng Tám, máu bọn quỷ dữ SS đã đổ xuống mặt đất của địa ngục Treblinka, và bầu trời xanh ánh sáng rực rỡ hân hoan chào mừng giây phút phục thù. Sự việc tại đây đã lần nữa lặp lại một câu chuyện xưa như trái đất: chính cái lũ sinh vật từng cư xử như những đại diện của chủng tộc thượng đẳng, lũ sinh vật vốn quen hét lớn “Achtung! Mützen ab!” (Chú ý! Bỏ mũ xuống!), lũ sinh vật đã bắt các cư dân Varsava rời khỏi nhà của họ và đi tới chỗ chết bằng cái giọng ra lệnh khủng khiếp nghe như sấm động “Alle r-r-r-raus! unter-r-r-r!” (Tất c-a-a-ả! Đi r-r-r-a!) – cái lũ sinh vật đã tin tưởng vững chắc vào quyền lực của mình khi chúng đưa ra quyết định hành quyết hàng triệu phụ nữ và trẻ em, lại đã hèn nhát đến đáng khinh, quỳ mọp thống thiết cầu xin thương hại ngay khi bắt đầu trận đánh một mất một còn. Chúng luống cuống, chúng cuống cuồng chạy như bầy chuột, chúng quên mất rằng hệ thống phòng thủ của Treblinka đã được thiết kế tốt ghê gớm, quên rằng hỏa lực được chuẩn bị trước của chúng có thể quét sạch mọi thứ, quên cả vũ khí chúng cầm trong tay. Nhưng liệu ta có cần phải kể thêm, và thậm chí liệu có ai thấy ngạc nhiên về chuyện này?
|