Dưới Cột cờ Hà Nội nói với con về Tổ quốc
Sáng Chủ Nhật ba thường chở con cùng cái xe đạp ra Công viên có tượng ông Lênin để đi xe đạp. Con đạp hăng hái, vòng quanh bao nhiêu vòng.
“
Ba ơi, cái tháp gì cao thế kia, mà lại có lá cờ ở trên hả ba?”
Cột cờ Hà Nội đấy con ạ. Cả đất nước ta có rất nhiều cột cờ. Có cột cờ ở Lũng Cú, nơi địa đầu Tổ quốc. Có cột cờ trên bến Hiền Lương ngày đêm mong ngày Bắc Nam sum họp một nhà.
Bây giờ con thấy cột cờ rất cao, như lúc bé, ông nội hoặc bà nội con chở ba bằng xe đạp qua đây, ba cũng thấy nó rất cao như vậy. Nhưng nó thấp hơn nhiều cột cờ khác trên đất nước chúng ta. Nhưng nó là Cột cờ Hà Nội. Nó là Cột cờ của cả nước con ạ. Cả nước hướng về nó. Nó đã đứng đó từ thời Hoàng Diệu bảo vệ Thăng Long, và nay nó đang cùng mọi người đang xuống đường ngay dưới chân nó kia để bảo vệ từng tấc đất nơi đầu sóng.
Hà Nội bây giờ có nhiều cái cao hơn Cột cờ, rất nhiều. Nhưng nó vẫn là Cột cờ Hà Nội, không có gì thay thế được nó trong lòng người dân Việt Nam. Cột cờ Hà Nội, là Tổ quốc con ạ.
Cũng như Tổ quốc của chúng ta có thể ngày nay đang nhỏ bé như chưa bao giờ nhỏ bé đến như thế - nhưng vẫn là Tổ quốc của chúng ta – bất chấp những đàn áp, cường quyền. Hãy yêu Tổ quốc của chúng ta, và hãy nhìn thẳng vào sự thật để làm cho Tổ quốc Việt Nam không còn nhỏ bé nữa.
Ai đã đến Hà Nội
Đi trên đường Điện Biên
Hẳn nhìn thấy vút lên
Cột Cờ cao vòi vọi
…
Nhìn cờ thấy Tổ quốc
Nhìn cờ thấy nhân dân
Dưới bóng cờ ta bước
Khắp nơi xa, nơi gần.