Từ xã hội mở đến “bắt ngay lập tức”
Bài này cho ta thấy sự leo thang chiến tranh của HRW trong đổ vỡ đông Âu và đặc biệt là tại Nam Tư. Ngay từ rất sớm khi bán mình cho Soros, các thành viên HRW đã thường xuyên đến đông Âu như Jeri Laber, Joanna Weschler, Adrian DeWind để thu thập tư liệu “vi phạm nhân quyền” ở các đất nước này. HRW và US Helsinki Watch đặc biệt chú ý đến Czech vì vụ
“Hiến chương 77", ngay cả tận bây giờ, rất nhiều những gã tập tọng dân quyền dân chủ vẫn bắt chước cái hiến chương này. Các kết quả có được được CQ Mỹ và báo chí phương tây sử dụng như công cụ gây áp lực lên CH Czech không “phương tây hóa”. Đóng vai trò nặng ký trong chiến dịch tuyên truyền ở Czech là gã cố vấn US Helsinki Watch và cô vợ hắn ta, đại sứ Mỹ tại Prague thời kỳ 1982-1986 Wendy W. Luers. Có lẽ chỉ cần dẫn lời tự bộc bạch của ông
TT Czech Vaclav Havel (1992-2003) tại trụ sở HRW ở New York là đủ thấy được vai trò của HRW:
“Tôi biết rất rõ ràng là các bạn đã tạo ra nó cho chúng tôi, và dường như là, không có sự giúp đỡ của các bạn cuộc cách mạng của chúng tôi không thể nổ ra”.
Ảnh của HRW London: Vaclav Havel trên sân khấu
Ảnh: Clinton tay chỉ miệng nói Vaclav Havel: “Cười nào ông bạn, camera đang ghi hình ông đấy!” ảnh chụp ngay sau khi rời ĐH Columbia, hội thảo “Các thách thức của nền dân chủ mới” có sự tham gia của 1200 sinh viên.
Ngay sau khi chế độ thân Mỹ được lập ở Czech năm 1989,
W. Luers thiết lập Quĩ xã hội mở dân sự năm 1990 và nó trở thành phần bộ phận quan trọng cho các “thành phần sáng giá” đã từng ký hiến chương 77. Tiền của quĩ Luers cũng được sử dụng cho “Dự án tư pháp thời kỳ chuyển đổi” năm 1992 với mức chi hàng năm 3 triệu đô. Mục tiêu của dự án này là “tăng cường dân chủ, luật pháp nhà nước, xã hội dân sự và kinh tế thị trường.” Tổng cộng Quĩ xã hội mở dân sự đã chi 11 triệu USD cho mục đích này.
Bên cạnh đó, quĩ trên còn được dùng để thuê, tuyển nhân viên người Mỹ và Tây Âu làm “cố vấn” trong các bộ, chính quyền các thành phố và các cơ quan công quyền Czech và Slovakia. Trong 3 năm (1995 - 1998) Chương trình mạng lưới dân chủ (Democracy Network Program) một tổ chức do các cố vấn HRW thành lập cùng với sự giúp đỡ của Cơ quan Mỹ vì phát triển quốc tế (United States Agency for International Development-USAID) đã chi hơn 5 triệu USD cho "phát triển và tăng cường các tổ chức phi chính phủ (NGO) ở Czechia và Slovakia". Đó là bằng chứng HRW chẳng liên quan trực tiếp đến mục tiêu bảo vệ nhân quyền, mà có những kế hoạch sâu xa ở Đông Âu.
Đến cuối thập kỷ 80, bên cạnh việc vẫn duy trì đều đặn báo cáo nhân quyền, HRW bắt đầu cho ra những tuyên bố mang giọng điệu can thiệp chỉ trích hành xử của các chính phủ. Muộn hơn một chút vào giữa thập kỷ 90, HRW bắt đầu ra khuyến cáo LHQ, khối NATO, CQ Mỹ. Thường các khuyến cáo này là các biện pháp trừng phạt các quốc gia và HRW cho là vi phạm nhân quyền. Giọng điệu Soros và HRW đặc biệt giận giữ khó chịu giành cho Nam Tư khi họ không chịu “hợp tác” với Nato và không chịu “mở cửa” cho giới tài phiệt quốc tế thâm nhập.
Thập kỷ 90, các “nhà nghiên cứu nhân quyền” được HRW thuê, trả lương: Fred Abrahams, Peter Bouckaert, Rachel Denber, Lotte Leicht, Benjamin Ward, Joanne Mariner, Martina Vandenberg, thường xuyên đến Bosnia, Croatia và Kosovo – để thu thập tư liệu vi phạm nhân quyền trong các chiến dịch quân sự trên lãnh thổ Nam Tư. “Tư liệu” thu thập được chế biến và “sửa soạn” thành các dạng báo cáo hay tuyên bố để tung ra trong 10 năm sau đó.
Tràn ngập trong các công bố của HRW là Liên bang Nam Tư (TT Slobadan Milosevic và TT Radovan Karadzhich) “phạm tội ác” "diệt chủng" và "thanh lọc chủng tộc" người Hồi giáo và dân chúng Croatian tại Bosnia và Kosovo. HRW đã nhằm mục tiêu chia rẽ người Croatia, người Hồi, người Albany và người Kosovo – người ta nói, HRW và các cố vấn đã cộng tác với phe Kosovo ly khai. Ví dụ, cựu US Helsinki Watch Morton Abramowitz là cố vấn của đại diện ly khai Kosovo-Albany trong đàm phán với Nam Tư tại Rambouillet Pháp năm 1999.
Dĩ nhiên, với vai trò của mình, HRW cũng không thể hoàn toàn làm ngơ trước sự hung bạo từ phía Croatia và Hồi giáo. Xem thống kê các tuyên bố từ 1992 đến 2001 thấy thế này: 122 tuyên bố nhằm vào Serbia, 9 của Croatia và 4 của Bosnia hồi giáo, 6 của Kosovo UCK/KLA. Do đó mà, không có gì ngạc nhiên khi phương Tây bắt đầu nhìn chế độ R. Karadzic và S. Milosevic như những tội phạm ghê tởm, sánh với Hít-le hay Stalin.
Tư liệu HRW được truyền thông phương tây lấy làm hệ thống tác động tâm lý, gây ảnh hưởng đến quan điểm quần chúng ở phương tây. Nhưng không chỉ có vậy, “nhà tài trợ” Soros và HRW còn đi xa hơn. Tại Nam Tư là gây dựng các tổ chức đối lập CQ Milosevic ở dạng dân sự và hạ tầng chính trị. Các tổ chức này bao gồm hàng tá NGO, “nhóm dân sự”, “nhóm dân quyền”, câu lạc bộ, hãng phát thanh truyền hình, báo và tạp chí. Tất cả tạo ra bầu không khí “cách mạng” ở Nam Tư và không chỉ nhằm hỗ trợ chuyển giao chế độ vào tay các đ. phái nằm dưới sự kiểm soát của phương tây mà còn tạo chỗ dựa cho chế độ mới thân phương tây mọi
“sân khấu chính trị” cần thiết để thay đổi cơ bản kinh tế-chính trị ở đây.
Tham gia vào biến cố Nam Tư còn có cả các Quĩ nhà nước Mỹ. Thí dụ Quĩ bảo trợ dân chủ quốc gia-National Endowment for Democracy (NED) mà ban lãnh đạo của nó cũng là các thành viên lãnh đạo HRW (như Morton Abramowitz). Đây là Paul McCarthy, người của NED phát biểu: “Các chương trình của NED hỗ trợ sống còn cho một lượng đáng kể báo chí tự do Nam Tư và phá vỡ trung tâm giám sát nhà nước quan trọng đối với truyền thông… Tăng cường các nguồn ảnh hưởng của thông tin khách quan. Sự giúp đỡ của NED tạo ra cơ hội để báo chí, phát thanh truyền hình có được trang thiết bị cần thiết cho họ, kể cả máy in báo và máy phát sóng. Trong số những người được nhận quà tặng của chúng ta là báo Nasha Borba, Vremja và Danas, hãng truyền hình độc lập TV Negotin ở nam Serbia, hãng truyền thông BETA và đài phát thanh Radio B-92.
HRW năm 1992 còn hành động đề xướng ra cái gọi là “tòa án” nhằm vào các lãnh đạo hàng đầu “bướng bỉnh” ở Nam Tư, mà hàng đầu là Radovan Karadzic và Slobodan Milosevic. Tòa án International Criminal Tribunal for the former Yugoslavia-ICTY được lập tháng 2 năm 1993 vi phạm trực tiếp qui tắc của LHQ. Vài tháng sau, HRW ra báo cáo quân đội Nam Tư “thảm sát” 260 người Croatia vào ngày 20 tháng 11 năm 1991. Cái đầu đề của “báo cáo” này cực kỳ giật gân:
“Khởi tố ngay! HRW công bố 8 hồ sơ lên tòa án ICTY”. Mặc dù có chăm chú đọc cái báo cáo này, thì cũng chẳng thấy có tý bằng chứng đáng thuyết phục nào để buộc tội quân đội Nam Tư giết hại hơn 200 người Croatia, nhưng “uy tín” của HRW lại là đủ để vô số quần chúng phương tây tin những buộc tội là thật.
Ngay sau báo cáo trên là HRW phát động chiến dịch mang tên “Bắt giữ ngay!” chống các lãnh đạo Nam Tư. HRW báo tin cho dân chúng với một niềm tự hào rằng họ đã “phối hợp công việc với các luật sư, với báo chí và với sự huy động đông đảo quần chúng để buộc NATO bắt giữ nghi phạm, hoặc buộc họ phải đầu hàng”. Link đến bài “Bắt giữ ngay!” trên chính trang HRW đã bị xóa:
http://www.hrw.org/annual-report/1998/20years3.html
"Không có công dân Mỹ nào, và không có tổ chức Mỹ nào, có quyền áp đặt các giá trị Mỹ trên châu Âu. Không có trại tập trung hoặc các ngôi mộ tập thể nào có thể biện minh cho việc áp đặt đó. Nhưng Human Rights Watch thấy nó là hiển nhiên, rằng Mỹ có thể một cách hợp pháp cơ cấu lại bất kỳ xã hội nào, nơi mà một ngôi mộ tập thể bị tìm thấy."