Phận đẹp trai nhất nhà lắm lúc cũng sướng, nhưng cũng có lúc tủi.
Ấy là trong các cuộc nhậu, đôi khi chúng nó hết đồ nhậu, bèn đem mình ra làm mồi.
Thôi thì đủ cả, nào
"Cả dây phơi có mỗi cái quần đùi", "dép nguyên một đôi", "ba quần đen xen quần gụ", nặng đô hơn là
"Cáo phó thiếu mỗi trưởng nam" vân vân và vân vân.
Một bữa, có đứa thương mình quá, bèn bảo:"Như ông là nhất đấy".
-Sao mà nhất?
-Thì đẻ 2 con trai là
bất thường, đẻ cọc cạch cả trai lẫn gái là
tầm thường, còn đẻ 2 con gái là...
phi thường!
Bèn nhớ đến Azit Nexin có cái câu kết khá thú vị trong truyện "Không thể thành người".
Trích:
Bây giờ chỉ cần một người nào đó đứng bên tôi bảo rằng: "Không chúng ta không thể thành người được!..." thì lập tức tôi giơ tay hô lớn:
- Tôi biết lý do rồi!
Tôi trưởng thành hẳn lên
|
Nghe anh bạn nói câu đó, mình cũng cảm thấy trưởng thành hẳn lên!