Đài Sài Gòn, tối 29 tháng 4 năm 1975
Bản tổng kết tình hình
Đây là hệ thống truyền thanh Việt Nam, bây giờ mời quý thính giả nghe tổng kết tin tức trong 2 tháng từ trung tuần tháng Ba đến thượng tuần tháng Tư.
Thưa quý thính giả,
Từ 17 tháng 3, Tổng thống Thiệu ra lệnh rút quân bỏ toàn vùng cao nguyên, Komtum, Pleiku, Ban Mê Thuộc. Dân chúng bắt buộc phải di tản đường bộ theo quốc lộ số 7, một con đường bỏ hoang từ thời kỳ Pháp thuộc.
Ngày 19 tháng 3, Phú Bổn và phần còn lại của Quảng Trị thất thủ, Huế, và Đà Nẵng bị đe dọa nặng. Dân tỵ nạn đổ dồn về Đà Nẵng. Cầu không vận được thiết lập nối liền từ Sài Gòn " Đà Lạt.
Ngày 20 tháng 3, dân tỵ nạn đổ về hướng Nam tỵ nạn trong cảnh chết chóc tan thương. An Lộc thất thủ, Huế đang ở trong gọng kìm của Cộng quân. Tính đến ngày nay, cộng quân đã chiếm 8 tỉnh trong số 44 tỉnh của miền Nam.
Ngày 21 tháng 3, Huế thất thủ. Bắc Việt tấn công Quảng Đức, Gia Nghĩa, Khánh Dương. Có thể nói, tại Sài Gòn lần tấn công này của cộng quân mạnh hơn hồi Tết Mậu Thân.
Ngày 23 tháng 3, một tàu chở dân tỵ nạn Huế bị bão đánh chìm ngoài biển Đà Nẵng. Trời không tha dân lành.
Đến ngày 24 tháng 3, Tam Kỳ tức Quảng Tín bị thất thủ. Quảng Đức và Quảng Ngãi cũng rơi vào tay Cộng quân.
Ngày 25 tháng 3, dân số ở Đà Nẵng lên tới một triệu rưởi. Tổng thống Thiệu yêu cầu Thủ tướng Trần Thiện Khiêm cải tổ Nội Các.
Và ngày 26 tháng 3, nhiều đơn vị quân đội bắt đầu hỗn loạn, mất tinh thần trong những cuộc tháo chạy. Nhiều cảnh quân bắn nhau diễn ra tại Đà Nẵng.
Ngày 27 tháng 3, Đà Nẵng lâm nguy với các mũi dùi của Bắc Việt. Bảo Lộc, Lâm Đồng cùng chung số phận. Trong khi đó ở Sài Gòn, nhiều nhóm chính trị tái xuất hiện đòi Tổng thống Thiệu từ chức. Hai Nghị sĩ, một Giáo sư, ba Tướng lãnh, và ba Ký giả bị bắt vì âm mưu đảo chánh. Dân tỵ nạn lên tới hai triệu.
Ngày 28 tháng 3, Hội An, Lâm Đồng lọt vào tay cộng quân. Đà Nẵng vô cùng nguy ngập.
Và ngày 29 tháng 3, các Tướng lãnh Việt Nam Cộng Hòa neo tàu ngoài khơi Đà Nẵng để chỉ huy binh lính. Dân chúng không còn đường để tháo chạy.
Và ngày 30 tháng 3, đúng 3 giờ sáng, Tổng thống Thiệu ra lệnh rút bỏ Đà Nẵng, mặc dù các đơn vị chiến đấu đang còn giao tranh ác liệt với Bắc Việt.
Cuối cùng ngày 31 tháng 3, Quy Nhơn bị tấn công, Nha Trang bị pháo kích. Dân vùng duyên hải này ùa nhau kéo vào Sài Gòn. Khối Phật giáo Ấn Quang xuống đường đòi Tổng thống Thiệu từ chức. Cựu hoàng Bảo Đại tuyên bố tại Paris sẵn sàng làm trung gian cho hai bên tại miền Nam.
Thưa quý thính giả, vào ngày mùng 1 tháng 4, Qui Nhơn, Phú Yên, Nha Trang hoàn toàn đều lọt cho Bắc Việt. 14 trên 44 tỉnh miền Nam bị mất. Bắc Việt kêu gọi dân chúng tự động đứng lên lật đổ Tổng thống Thiệu.
Ngày mùng 2 tháng 4 đa số tuyệt đối Thượng nghị sĩ và Dân biểu Việt Nam Cộng Hòa đồng thanh kết án Tổng thống Thiệu và đòi Tổng thống Thiệu từ chức. Tại Paris, bà Nguyễn Thị Bình tuyên bố một cuộc tấn công của cộng quân vào thẳng Sài Gòn rất có thể xảy ra.
Ngày mùng 3 tháng 4, theo nhân viên phái đoàn của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam tại Tân Sơn Nhất cho biết, sẵn sàng ngưng chiến và hòa đàm với một chính phủ không có Tổng thống Thiệu. Hội đồng Tướng lãnh Việt Nam Cộng Hòa yêu cầu Tổng thống Thiệu từ chức.
Đến ngày mùng 4 tháng 4, Thủ tướng Khiêm từ chức. Chủ tịch Hạ viện Nguyễn Bá Cẩn làm Thủ tướng. Mặt trận tuyên bố, họ chỉ thương thuyết khi Tổng thống Thiệu ra đi. Một âm mưu đảo chánh khác bị lộ, nhiều người bị bắt. Cần Thơ bị pháo kích lần đầu, kể từ 7 năm nay. Và một máy bay Mỹ chở dân đi tỵ nạn rơi tại Sài Gòn.
Ngày 6 tháng 4, một đơn vị nhảy dù Việt Nam Cộng Hòa tự động chiếm lại Nha Trang nhưng rồi cũng không giữ được lâu.
Đến ngày mùng 8 tháng 4, Dinh Độc Lập bị dội bom. Viên phi công lái máy bay ra vùng mặt trận mới chiếm. Xe tăng cộng quân mở cuộc tấn công Long Thành cách Sài Gòn 30 cây số.
Đến ngày mùng 9 tháng 4, chiến trường Xuân Lộc bùng nổ. Hà Nội gửi phi cơ vào những vùng mới chiếm đóng. Các phong trào nhân dân ở Sài Gòn tiếp tục đòi Tổng thống Thiệu từ chức.
Đến ngày 14 tháng 4, Nội các Nguyễn Bá Cẩn trình diện.
Ngày 15 tháng 4, kho bom lớn nhất miền Nam tại Biên Hòa, bị cộng quân đặt thuốc nổ phá tan. Phi trường Biên Hòa bị pháo tới tấp.
Ngày 16 tháng 4, Phan Rang thất thủ.
Đến ngày 17 tháng 4, Đại tướng Dương Văn Minh đòi Tổng thống Thiệu từ chức để cứu vãn tình hình.
Ngày 18 tháng 4, một sư đoàn Bắc Việt gồm các đơn vị thiện chiến chỉ còn cách Sài Gòn 19 cây số.
Ngày 19 tháng 4, phái đoàn mặt trận giải phóng đòi các quân nhân Mỹ kể cả đại sứ Martin rời khỏi Sài Gòn trước khi có thể có hòa đàm.
Ngày 20 tháng 4, Phan Thiết thất thủ.
21 tháng 4, Tổng thống Thiệu tuyên bố từ chức trao quyền cho Phó tổng thống Trần Văn Hương. Mặt Trận Giải Phóng không chịu và đòi chỉ nói chuyện với chính phủ không có người của Tổng thống Thiệu.
Ngày 23 tháng 4, Hàm Tân thất thủ. Căn cứ Không Quân Biên Hòa dời về Sài Gòn. 125 ngàn quân Bắc Việt và Mặt Trận đang vây 55 ngàn quân Sài Gòn quanh Biệt khu thủ đô.
Tại đại học Philadelphia ở New Island, Tổng thống Ford tuyên bố: Đối với nước Mỹ chiến tranh Đông Dương đã chấm dứt.
Ngày 24 tháng 4, Nội các Nguyễn Bá Cẩn từ chức.
Đến ngày 25 tháng 4, Tổng thống Hương định cử một phái đoàn Tổng trưởng đi Hà Nội, nhưng Bắc Việt bác đề nghị đó.
Ngày 26 tháng 4, Quốc Hội bằng lòng trao quyền Tổng thống cho bất cứ ai do Tổng thống Hương chỉ định.
Đến ngày 27 tháng 4, đường Sài Gòn ?" Vũng Tàu bị cắt đứt.
Đến ngày 28 tháng 4, Đại tướng Minh chính thức nhậm chức Tổng thống. Nghị sĩ Vũ Văn Mẫu làm Thủ tướng. Cộng quân vẫn không tiếp nhận đề nghị hòa đàm và vẫn đánh.
Cuối cùng vào 29 tháng 4, phi trường Tân Sơn Nhất bị pháo dữ dội. Thủ tướng Vũ Văn Mẫu ra lệnh người Mỹ phải rút khỏi Việt Nam tức khắc, trong vòng 24 tiếng. Mặt Trận Giải Phóng đòi chính quyền Sài Gòn phải đầu hàng.
Thưa quý thính giả đài tổng kết tin tức của chúng tôi đến đây chấm đứt. Xin kính chào quý khán giả.
__________________
|