View Single Post
  #75  
Cũ 14-04-2012, 22:05
Siren's Avatar
Siren Siren is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Aug 2008
Bài viết: 2,186
Cảm ơn: 8,134
Được cảm ơn 8,173 lần trong 1,903 bài đăng
Default Con chó khoang chạy ven bờ biển - Chingiz Aitmatov (Tiếp theo)

-Con cầm lấy này, -Ông đưa chiếc bồ đài cho con trai, tuy rằng không nên làm như thế. Đối với thằng bé, như thế khác nào bị tra tấn : cầm cái bồ đài nước mà không được uống. Rảnh tay, Emrayin đậy nút lại thật chặt và đặt cái thùng đã cạn gần đến đáy về chỗ của nó.
-Con uống đi, -Ông bảo con.
-Thế còn bố ? –Thằng bé ngạc nhiên.
-Bố uống sau. Con đừng băn khoăn gì cả, uống đi. –Ông bố nói một cách điềm tĩnh.
Và không chần chừ, Kirixk lại nốc một hơi thứ nước thum thủm đó. Không hết khát như nó mong muốn, nhưng cũng đỡ được chút ít.
-Thế nào ? –Ông bố hỏi.
-Đỡ hơn một chút ạ. –Thằng bé thì thầm với lòng biết ơn.
-Con đừng sợ. Và nên nhớ, cho dù không có một giọt nước trong miệng, con người vẫn có thể sống được hai ba ngày. Bất kể thế nào cũng đừng sợ gì hết...
-Tại sao bố không uống ? Kirixk ngắt lời bố.
Emrayin bối rối, bất ngờ vì câu hỏi đó. Ông nghĩ một lát, rồi nói gọn lỏn :
-Ừ.
-Thế không ăn thì chịu được bao lâu ? Đã lâu lắm chúng ta chẳng ăn gì cả.
-Cần nhất là nước uống. Nhưng con đừng nghĩ đến chuyện ấy. Tốt hơn hết là ta chèo đi một chút. Bố có chuyện muốn nói với con.

Emrayin đưa mái chèo cót két, và hai bố con cho thuyền đi một cách chậm chạp trên biển, trong sương mù, dường như họ không thể nói chuyện với nhau ở khu vực họ đang có mặt. Ông bố cần tập trung nghị lực. Ông cho rằng như thế ông sẽ dễ tập trung tinh thần hơn, chuẩn bị cho mình đi vào cuộc nói chuyện mà chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ đau đớn giá buốt trong lòng. Không phải chỉ có một mình ông chèo thuyền, ông còn bảo cả con ngồi vào cầm chèo. Chẳng có gì cần phải như vậy, cũng như chẳng cần gì phải cho thuyền đi đâu. Thằng bé chầy chật điều khiển cặp bơi chèo đi biển quá to đối với nó. Một mái chèo thì nó còn kham nổi, chứ chèo cả hai mái thì nó chưa đủ lớn để làm như thế. Thêm nữa, ông bố cảm thấy thằng bé đã suy yếu trông thấy, cũng như bản thân ông mỗi giờ một yếu đi. Điều đó buộc ông phải thúc nhanh các biến chuyển. Thời gian trôi đi, thời gian không còn nữa.
__________________
Ласковый Май
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Siren cho bài viết trên:
Dmitri Tran (07-07-2012), Мужик (15-04-2012)