Con chó khoang chạy ven bờ biển - Chingiz Aitmatov (Tiếp theo)
- Này, Mưngun ra sao? – Organ hỏi.
- Vẫn nằm mê mệt, - Emrayin trả lời.
- Vẫn nằm ngủ, anh bảo thế, hả? – Lát sau, ông già lên tiếng, nhắc nhở: = Khi nào cậu ấy tỉnh dậy, anh nói lại với cậu ấy nhé.
- Vâng, thưa atkưtskhơ. – Tiếng Emrayin khi ấy rung lên, ông gắng dặng hắng để dọn giọng. – Con sẽ nói lại không sót lời nào.
- Bảo với nó rằng ta quí trọng nó. Nó là một người đi săn tài ba. Và là con người không đến nỗi tồi. Ta bao giờ cũng quí trọng nó.
Hai người lại im lặng.
Chuột xanh ơi, cho ta nước uống!
Sau đó, Emrayin nói cái gì Kirixk nghe không rõ lắm, và Organ trả lời:
- Không, ta không thể chờ được. Anh không nhìn thấy sao? Ta không còn hơi sức nữa. Con chó khôn tìm chỗ khuất mà chết. Ta cũng vậy. Trước đây ta là con người vĩ đại. Ta biết điều đó. Ta luôn mơ thấy người Đàn bà Cá. Anh không thể hiểu được điều đó… Ta muốn đến đây…
Hai người còn nói chuyện gì không rõ. Kirixk thiu thiu ngủ và vẫn luôn luôn kêu cầu con chuột có tài làm hết khát:
Chuột xanh ơi, cho ta nước uống!
Cuối cùng nó nghe thấy bố nhích lại gần ông Organ và nói:
- Atkưtskhơ, ông nhớ chứ, có lần những thương gia đi xe tuần lộc tới, họ đổi rìu và các thứ khác. Cái người to lớn tóc hung nọ đã nói rằng ở một nước kia có một con người vĩ đại đã đi bộ trên mặt biển. Có những người như thế đấy…
- Vậy thì đó là một người vĩ đại, người vĩ đại nhất trong tất cả những người vĩ đại. – Organ đáp. – Nhưng người vĩ đại nhất của chúng ta là Người đàn bà Cá.
Kirixk đã ngủ, nhưng ý thức nó vẫn còn mang máng thâu nhận được mấy câu:
- Xin ông hãy khoan đã. Ông nghĩ thêm đi một chút…
- Đã đến lúc ta ra đi. Ta sống đủ rồi… Đừng ngăn giữ. Ta không còn sức lực đâu nữa, ta không thể chịu đựng nổi…
- Tối tăm thế này…
- Sá gì…
- Con vẫn chưa nói hết những điều cần nói với ông…
- Lời nói thì không bao giờ hết. Ngay cả sau khi chúng ta quan đời, lời nói cũng không hết.
- Tối tăm thế này.
- Đừng cầm giữ. Ta không chịu nổi đâu, sức lực kiệt rồi. Ta muốn tự mình…
- Tối tăm thế này…
- Các anh còn cầm cự được, ở đây còn ít nước…
Bàn tay ai to rộng, thô cứng sờ soạng chạm vào thằng bé, thận trọng đặt lên đầu nó. Trong giấc ngủ chập chờn, nó hiểu đấy là bàn tay ông Organ. Bàn tay ấm và nặng nằm yên trên đầu nó một lúc, như muốn che chở và ghi nhớ lấy cái đầu nó…
__________________
Ласковый Май
|