Con chó khoang chạy ven bờ biển - Chingiz Aitmatov (Tiếp theo)
Emrayin khuấy cặp bơi chèo của mình một cách nhẹ nhàng để khỏi đứng nguyên một chỗ, thuyền lướt nhẹ trên mặt nước hầu như khó nhận thấy. Organ chẳng nói chẳng rằng, mải mê với những ý nghĩ riêng tư, có lẽ lại nghĩ đến người Đàn bà Cá, lần cuối cùng trong đời ông nghĩ đến nàng.
Kirixk kéo ông ta khỏi những ý nghĩ không vui của người già.
- Atkưtskhơ, atkưtskhơ, thế aguluc bay về các hòn đảo để làm gì ạ? – Nó khẽ hỏi.
- À, ông quên không nói cho cháu biết. Trong sương mù dày đặc như thế này, chỉ có aguluc bay được trên biển. Aguluc bay đến các hòn đảo để săn mồi, đôi khi nó bắt những con hải báo nhỏ. Mắt aguluc tinh lắm, trong sương mù và đêm tối nó vẫn nhìn rõ như ban ngày. Có thế mới là cú chứ. Nó vẫn là loại cú to nhất và khỏe nhất.
- Ước gì cháu có cặp mắt như thế. – Kirixk thì thầm bằng cặp môi khô. – Nếu vậy thì ngay bây giờ cháu sẽ thấy rõ chúng ta cần cho thuyền đi về hướng nào, và chúng ta sẽ đi nhanh về đất liền, ta sẽ được uống nước, uống nhiều và thật lâu… Ước gì cháu có cặp mắt như thế…
- Ôi chao, - Organ thở dài. – Mỗi người có đôi mắt riêng của mình, trời cho thế nào được thế.
Hai ông cháu đều im lặng. Một lúc lâu sau, dường như trở lại câu chuyện ban nãy. Organ nói, nhìn vào mặt thằng bé:
- Cháu khổ sở lắm phải không? Hãy kiên nhẫn một chút. Nếu cháu chịu đựng được thì cháu sẽ thành người đi săn vĩ đại. Hãy kiên nhẫn, cháu yêu quí, đừng nghĩ đến nước uống, hãy nghĩ đến chuyện gì khác. Đừng nghĩ đến nước uống.
Kirixk nghe lời, cố không nghĩ đến nước uống. Nhưng chẳng ăn thua gì. Nó công cố không nghĩ tới thì lại càng khát tợn. Nó cũng đói nữa, đói quá thể, thậm chí váng vất trong người. Đói khát khổ sở khiến nó muốn gào vang khắp thế giới như Mưngun ban nãy.
Ngày hôm ấy trôi qua như vậy. Họ luôn luôn chờ đợi, luôn luôn hi vọng rằng đột nhiên sẽ nghe thấy tiếng sóng ầm ầm từ xa, gió mới sẽ nổi lên ào ào và sẽ dồn sương mù về đầu kia thế giới, sẽ mở cho họ con đường sống. Nhưng trên biển vẫn yên tĩnh, cái yên tĩnh bất động, vô vọng đến nỗi trong đầu và trong tai nhức nhối. Và lúc nào cũng khát, khát liên tục bất tận. Thật là kì quái: họ ở giữa đại dương mênh mông mà đành chịu chết khát.
__________________
Ласковый Май
|